Pháp: Bà A.A-du-lây làm Tổng Giám đốc UNESCO

Theo Roi-tơ và TTXVN, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) đã chọn bà A.A-du-lây, cựu Bộ trưởng Văn hóa và Truyền thông Pháp, làm Tổng Giám đốc mới của cơ quan này. Vào ngày 10-11 tới, 195 thành viên của UNESCO sẽ xem xét thông qua quyết định của Hội đồng chấp hành.

Trong cuộc bầu cử lần thứ 11 nhằm lựa chọn người đứng đầu tổ chức nhiệm kỳ 2017 – 2021, có tổng cộng chín ứng cử viên nộp hồ sơ. Tuy nhiên, chỉ có hai ứng cử viên của Pháp và Ca-ta lọt vào vòng bầu chọn cuối cùng, với chiến thắng thuộc về bà A-du-lây.

Mỹ: Nỗ lực hủy bỏ Obamacare gặp trở ngại

Giới chức tư pháp 18 bang của Mỹ đã đệ đơn kiện lên Tòa án liên bang ở Ca-li-pho-ni-a yêu cầu ngăn chặn quyết định của Tổng thống Đ.Trăm cắt các khoản trợ cấp cho những công ty bảo hiểm vốn giúp hàng triệu người có thu nhập thấp chi trả chi phí y tế. Trợ cấp cho các công ty bảo hiểm là một trong những ưu tiên của Chương trình bảo hiểm y tế giá rẻ (Obamacare) của chính quyền tiền nhiệm mà Tổng thống Trăm nhiều lần tuyên bố sẽ hủy bỏ. Tổng chưởng lý bang Niu Oóc chỉ trích quyết định của Tổng thống Trăm là thiếu thận trọng. 18 bang nêu trên đề nghị tòa án yêu cầu chính quyền của Tổng thống Trăm chi trả các khoản trợ cấp theo đúng kế hoạch vào ngày 18-10 tới.

Y-ê-men: Bùng phát dịch tả lớn nhất trong lịch sử

Liên hợp quốc đánh giá tình hình dịch tả hiện nay tại Y-ê-men là đợt bùng phát dịch lớn nhất từng được ghi nhận. Theo người phát ngôn Liên hợp quốc X. Du-gia-rích, trong vòng sáu tháng qua có tổng cộng hơn 820 nghìn trường hợp nhiễm bệnh và hơn 2.150 trường hợp bị chết do dịch tả. Đây là đợt bùng phát kỷ lục trong một năm khi dịch tả lan rộng đến 92% số huyện thị tại Y-ê-men. Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã điều hai chuyến bay đến Y-ê-men mang theo 53 tấn thuốc men và thiết bị y tế. Hiện các nhân viên nhân đạo đã tiếp cận được hơn 2,2 triệu người cần hỗ trợ y tế.

Xô-ma-li-a: Bộ trưởng Quốc phòng bất ngờ từ chức

Văn phòng Thủ tướng Xô-ma-li-a cho biết, Bộ trưởng Quốc phòng A. Áp-đu-la-hi và Tư lệnh Quân đội Xô-ma-li-a A.I-rơ-phít đã bất ngờ từ chức, trong bối nước này đang phải đối mặt với các cuộc tiến công và đánh bom thường xuyên của nhóm phiến quân An Sa-báp. Kể từ khi nhậm chức vào tháng 2-2017, Tổng thống Xô-ma-li-a M.Mô-ha-mét đã tuyên chiến với nhóm phiến quân Hồi giáo cực đoan An Sa-báp có quan hệ với tổ chức khủng bố An Kê-đa. Việc hai nhân vật cấp cao này từ chức có thể ảnh hưởng tới cuộc chiến chống khủng bố tại nước này.

VietBao.vn

Mỹ rút khỏi UNESCO: Không quá bất ngờ nhưng vô cùng nguy hiểm

 Việc Mỹ rút khỏi UNESCO có tác động nguy hiểm đối với LHQ khi tạo tiền lệ xấu, báo động khả năng Mỹ tiếp tục rút khỏi một số tổ chức khác của LHQ.

Có thể không nhưng cũng rất có thể việc Mỹ quyết định rút ra khỏi tổ chức Unesco của Liên hợp quốc đã đóng vai trò “con ruồi đậu nặng đồng cân” giúp ứng cử viên của Pháp, bà cựu Bộ trưởng văn hoá Pháp Audrey Azoulay đắc cử Tổng giám đốc mới của Unesco với 30 phiếu bầu so với 28 phiếu dành cho ứng cử viên của Qatar Abdulaziz Al-Kuwari.

Rất có thể nhiều nước đã dồn phiếu bầu bà Azoulay vì cho rằng nếu người phụ nữ này chứ không phải người đàn ông kia đứng đầu tổ chức Unesco thì cơ hội nước Mỹ trở lại Unesco, cho dù khó có thể xảy ra chừng nào ông Donald Trump còn là Tổng thống Mỹ thực tế hơn nhiều.

Đối với Unesco, việc Mỹ rút khỏi tổ chức vào thời điểm hiện tại chẳng hay ho gì về chính trị trong khi không đưa lại biến động lớn về ngân sách vì Mỹ đã ngừng đóng góp tài chính theo nghĩa vụ thành viên cho Unesco từ năm 2011 và vì thế đã bị truất quyền biểu quyết trong Unesco từ năm 2013.

Không có đóng góp tài chính của Mỹ, cho dù với mức độ chiếm một phần năm, Unesco vẫn hoạt động và vẫn nỗ lực thực thi sứ mệnh cao cả của tổ chức.

Đối với Mỹ, quyết định này không có gì phi logic. Vì hai lý do.

Quyết định không gây bất ngờ

Mỹ rút khỏi UNESCO: Không quá bất ngờ nhưng vô cùng nguy hiểm - Ảnh 1.

Israel từng chỉ trích UNESCO sau khi cơ quan này thông qua nghị quyết gây tranh cãi khi không đề cập mối liên hệ giữa người Do Thái với một thánh địa trọng điểm ở Jerusalem. Ảnh Reuters

Thứ nhất, xưa nay Mỹ vốn đã định kiến và thiếu thân thiện với Unesco từ lâu rồi. Mỹ luôn cho rằng Unesco đã bị chính trị hoá, thù địch Israel và chống Mỹ, phục vụ chủ yếu lợi ích của các nước Ả rập và đặc biệt là thiên lệch về phía Palestin.

Năm 1974, Tổng thống Mỹ khi ấy là Gerald Ford đã khuyến nghị Quốc hội Mỹ tạm ngừng đóng góp tài chính cho Unesco sau khi tổ chức này thông qua một nghị quyết ủng hộ Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO).

Năm 1984, nước Mỹ ra khỏi Unesco và mãi đến năm 2002 mới trở lại tổ chức này. Năm 2011, Mỹ ngừng đóng góp tài chính theo nghĩa vụ thành viên cho Unesco sau khi Unesco kết nạp Palestin làm thành viên chính thức.

Vì Mỹ không thực hiện nghĩa vụ tài chính của thành viên nên từ năm 2013 đã bị tước quyền biểu quyết trong Unesco. Có thể thấy Mỹ tự cô lập mình và bị cô lập trong Unesco đã từ mấy năm nay và chuyện Mỹ thường xuyên “ông chẳng bà chuộc” với Unesco đã có truyền thống.

Hai năm qua, Unesco công nhận một số di tích và địa danh ở Jerusalem và Hebron là di sản văn hoá của nhân loại bất chấp phản đối và chống phá của Mỹ và Israel. Chuyện Mỹ rút ra khỏi tổ chức này đã được phía Mỹ không ít lần xa gần đề cập đến.

Thứ hai, Tổng thống Mỹ Donald Trump vốn không coi trọng và đề cao LHQ. Khẩu hiệu tranh cử và phương châm cầm quyền “Nước Mỹ trước hết” của ông Trump trong chính sách đối với LHQ là giảm đóng góp tài chính và tham gia của Mỹ cho ngân quỹ và hoạt động của LHQ.

Vì thế, chậm nhất cho tới khi ông Trump chính thức nhậm chức tổng thống ở Mỹ, việc Mỹ rút ra khỏi Unesco chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cũng chính vì thế mà nhiều khả năng thời điểm Mỹ tuyên bố rút khỏi Unesco không tình cờ trùng vào thời điểm ngay trước hai vòng cuối cùng và quyết định bầu Tổng giám đốc mới cho Unesco. Các nước Ả rập đòi hỏi từ rất lâu rồi có đại diện của họ đứng đầu Unesco.

Có thể không nhưng cũng rất có thể việc Mỹ quyết định rút ra khỏi tổ chức Unesco của Liên hợp quốc đã đóng vai trò “con ruồi đậu nặng đồng cân” giúp ứng cử viên của Pháp, bà cựu Bộ trưởng văn hoá Pháp Audrey Azoulay đắc cử Tổng giám đốc mới của Unesco với 30 phiếu bầu so với 28 phiếu dành cho ứng cử viên của Qatar Abdulaziz Al-Kuwari.

Rất có thể nhiều nước đã dồn phiếu bầu bà Azoulay vì cho rằng nếu người phụ nữ này chứ không phải người đàn ông kia đứng đầu tổ chức Unesco thì cơ hội nước Mỹ trở lại Unesco, cho dù khó có thể xảy ra chừng nào ông Donald Trump còn là Tổng thống Mỹ thực tế hơn nhiều.

Đối với Unesco, việc Mỹ rút khỏi tổ chức vào thời điểm hiện tại chẳng hay ho gì về chính trị trong khi không đưa lại biến động lớn về ngân sách vì Mỹ đã ngừng đóng góp tài chính theo nghĩa vụ thành viên cho Unesco từ năm 2011 và vì thế đã bị truất quyền biểu quyết trong Unesco từ năm 2013.

Không có đóng góp tài chính của Mỹ, cho dù với mức độ chiếm một phần năm, Unesco vẫn hoạt động và vẫn nỗ lực thực thi sứ mệnh cao cả của tổ chức.

Đối với Mỹ, quyết định này không có gì phi logic. Vì hai lý do.

Quyết định không gây bất ngờ

Thứ nhất, xưa nay Mỹ vốn đã định kiến và thiếu thân thiện với Unesco từ lâu rồi. Mỹ luôn cho rằng Unesco đã bị chính trị hoá, thù địch Israel và chống Mỹ, phục vụ chủ yếu lợi ích của các nước Ả rập và đặc biệt là thiên lệch về phía Palestin.

Năm 1974, Tổng thống Mỹ khi ấy là Gerald Ford đã khuyến nghị Quốc hội Mỹ tạm ngừng đóng góp tài chính cho Unesco sau khi tổ chức này thông qua một nghị quyết ủng hộ Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO).

Năm 1984, nước Mỹ ra khỏi Unesco và mãi đến năm 2002 mới trở lại tổ chức này. Năm 2011, Mỹ ngừng đóng góp tài chính theo nghĩa vụ thành viên cho Unesco sau khi Unesco kết nạp Palestin làm thành viên chính thức.

Vì Mỹ không thực hiện nghĩa vụ tài chính của thành viên nên từ năm 2013 đã bị tước quyền biểu quyết trong Unesco. Có thể thấy Mỹ tự cô lập mình và bị cô lập trong Unesco đã từ mấy năm nay và chuyện Mỹ thường xuyên “ông chẳng bà chuộc” với Unesco đã có truyền thống.

Hai năm qua, Unesco công nhận một số di tích và địa danh ở Jerusalem và Hebron là di sản văn hoá của nhân loại bất chấp phản đối và chống phá của Mỹ và Israel. Chuyện Mỹ rút ra khỏi tổ chức này đã được phía Mỹ không ít lần xa gần đề cập đến.

Thứ hai, Tổng thống Mỹ Donald Trump vốn không coi trọng và đề cao LHQ. Khẩu hiệu tranh cử và phương châm cầm quyền “Nước Mỹ trước hết” của ông Trump trong chính sách đối với LHQ là giảm đóng góp tài chính và tham gia của Mỹ cho ngân quỹ và hoạt động của LHQ.

Vì thế, chậm nhất cho tới khi ông Trump chính thức nhậm chức tổng thống ở Mỹ, việc Mỹ rút ra khỏi Unesco chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cũng chính vì thế mà nhiều khả năng thời điểm Mỹ tuyên bố rút khỏi Unesco không tình cờ trùng vào thời điểm ngay trước hai vòng cuối cùng và quyết định bầu Tổng giám đốc mới cho Unesco. Các nước Ả rập đòi hỏi từ rất lâu rồi có đại diện của họ đứng đầu Unesco.

Bà Azoulay là người châu Âu thứ 8 trong danh sách 11 tổng giám đốc của tổ chức này kể từ khi thành lập năm 1948 đến nay. Ba người còn lại đến từ Nhật Bản, Senegal và Mexico. Ông Abdulaziz Al-Kuwari là ứng cử viên rất sáng giá nhưng bị Mỹ và Israel coi là bất lợi đối với họ.

Mỹ đưa ra 2 lý do biện minh cho quyết định rút khỏi Unesco là quan điểm chính sách của Unesco chống Israel và Unesco cần phải được cải tổ cơ bản để nâng cao hiệu quả thiết thực của hoạt động. Mỹ cáo buộc Unesco để cho bị chính trị hoá trong khi quyết định nói trên của Mỹ hoàn toàn là quyết định chính trị và phục vụ lợi ích chính trị của Mỹ.

Trên thực tế, Unesco đến nay đã quen với tình trạng Mỹ không hoàn tất nghĩa vụ đóng góp tài chính của thành viên. Không thể phủ nhận thách thức đối với Unesco là phải cải cách tổ chức và điều chỉnh định hướng hoạt động. Nhưng có thể thấy là Unesco không vì Mỹ và Israel rút khỏi mà bị tê liệt.

Mỹ bỏ đi tạo cơ hội cho nhiều thành viên khác gây dựng và đề cao vai trò riêng trong Unesco. Mỹ sẽ không thể thành công nếu muốn biến Unesco thành con tin của đóng góp tài chính của Mỹ. Rồi lợi ích sẽ lại buộc Mỹ tham gia trở lại Unesco. Sự trở lại năm 2002 là bằng chứng.

Tuy nhiên, việc này có tác động nguy hiểm đối với LHQ khi tạo tiền lệ xấu, khi báo động về khả năng Mỹ sẽ còn hạn chế nữa đóng góp tài chính cho LHQ và tham gia các hoạt động chung của LHQ, thậm chí có thể tiếp tục rút khỏi một số tổ chức khác của LHQ, đặc biệt Uỷ ban nhân quyền của LHQ.

Vì thế, bên cạnh việc các thành viên LHQ càng phải ủng hộ mạnh mẽ hơn nữa và tham gia thiết thực hơn nữa hoạt động của Unesco và vận động, hối thúc Mỹ trở lại tổ chức, bản thân Unesco cũng phải tự nhìn nhận lại mình, tự cải tổ ở những phương diện cần cải tổ, điều chỉnh định hướng hoạt động cho thích hợp với bối cảnh tình hình mới và khả năng tài chính mới.

Cựu Bộ trưởng Văn hóa Pháp được đề cử làm Tổng Giám đốc UNESCO

Hội đồng Chấp hành Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO), ngày 13-10 đã bỏ phiếu và đề cử cựu Bộ trưởng Văn hóa Pháp Audrey Azoulay làm Tổng Giám đốc mới của tổ chức này.Cuu Bo truong Van hoa Phap duoc de cu lam Tong Giam doc UNESCO

Trong cuộc bỏ phiếu cuối cùng, bà Azoulay đã vượt qua ứng cử viên Qatar Hamad bin Abdulaziz al-Kawari với tỷ lệ phiếu bầu là 30-28.

Bà Azoulay, 45 tuổi, một cựu Bộ trưởng dưới thời Tổng thống Francois Hollande, có nền tảng chính trị và sự am hiểu về các lĩnh vực văn hóa, truyền thông.

Quyết định đề cử bà Azoulay sẽ được chuyển tới cho 195 thành viên của UNESCO xem xét thông qua, trong phiên họp thứ 39 của Đại hội đồng UNESCO vào ngày 10-11.

Nếu được thông qua, bà Azoulay sẽ thay thế Tổng Giám đốc UNESCO hiện tại là bà Irina Bokova, người Bulgaria, sẽ mãn nhiệm vào tháng 11.

Tổng Giám đốc mới của UNESCO sẽ chính thức nhậm chức vào ngày 15-11.

B.M

Theo: Xinhua, Washington Post

VietBao.vn

Hoa Kỳ rút khỏi UNESCO để trốn nợ?

Israel tuyên bố sẽ rút khỏi UNESCO, sau khi Mỹ cũng vừa đưa ra quyết định tương tự. Có điều, đây không phải là lần đầu tiên Hoa Kỳ làm việc này và có vẻ mục đích của họ là để khỏi phải đóng góp và trả nợ cho UNESCO.

Trong một tuyên bố, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã khen ngợi quyết định của Hoa Kỳ là “dũng cảm và đạo đức”.

Trước đó, người đứng đầu UNESCO Irina Bokova gọi việc Mỹ rút khỏi tổ chức này là một “hành động đáng tiếc trầm trọng”.

Mỹ rút khỏi UNESCO sẽ chính thức có hiệu lực vào cuối tháng 12/2018, từ giờ cho đến lúc đó, Washington vẫn thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một thành viên.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho hay nước này sẽ thiết lập một nhóm nhiệm vụ quan sát tại tổ chức UNESCO để thay thế các đại diện của mình.

Hoa Ky rut khoi UNESCO de tron no
Năm 2016, UNESCO lên tiếng chỉ trích những hoạt động của Israel tại khu thánh địa ở Jerusalem. Nguồn: BBC

Trong  khi đó, Thủ tướng Israel cũng viết trên Twitter rằng ông sẽ hướng dẫn Bộ Ngoại giao “chuẩn bị cho quá trình rút khỏi UNESCO song song với Mỹ”.

Tại sao Trump không thích UNESCO?

UNESCO là một mục tiêu khá dễ dàng đối với Tổng thống Donald Trump. Đây là một cơ quan đa phương với các mục tiêu phát triển và giáo dục như thúc đẩy giáo dục giới tính, xóa mù chữ và bình đẳng cho phụ nữ.

Việc Mỹ rút khỏi tổ chức này được nhiều chuyên gia đánh giá là một phần trong kế hoạch “Nước Mỹ trên hết” của ông Trump cũng như định kiến của ông chủ Nhà Trắng về các tổ chức đa phương. Điều đáng nói là UNESCO là một phần trong khối các tổ chức quốc tế mà Hoa Kỳ đã tích cực hỗ trợ thành lập từ sau Thế chiến thứ II.

Tuy nhiên, xu hướng “bài” Israel của tổ chức này lại là một vấn đề đáng được quan tâm. UNESCO đã lên án Israel trong quá khứ vì các hoạt động của nhà nước này tại khu Bờ Tây và Đông Jerusalem. Và mới đầu năm nay tổ chức này cũng chứng nhận thành phố cổ Hebron là di tích thế giới thuộc Palestine, một hành động mà Israel một mực phản đối.

Tại sao Thủ tướng Israel cũng hành động như vậy?

Một loạt quyết định của UNESCO đã vấp phải sự chỉ trích từ Hoa Kỳ và Israel. Năm 2011, Mỹ đã cắt viện trợ cho tổ chức này để phản đối việc UNESCO trao tư cách thành viên chính thức cho Palestine.

Và năm ngoái, Israel cũng ngừng hợp tác với UNESCO sau khi cơ quan này thông qua một nghị quyết gây tranh cãi khi không xem xét đến các quan hệ của người Do Thái ở một thánh địa quan trọng tại Jerusalem. Nghị quyết này cũng chỉ trích các hoạt động của Israel tại các thánh địa ở Jerusalem và việc xâm chiếm khu Bờ Tây.

Sau đó, đến đầu  năm 2017, ông Netanyahu đã chỉ trích UNESCO vì tuyên bố thành phố cổ Hebron là khu di tích thế giới của Palestine. Ông cho rằng UNESCO đã lờ đi những chứng tích lịch sử của Jerusalem với thành phố này.

Các mốc thời gian đầy rắc rối của UNESCO

Tháng 11/1945: UNESCO được thành lập với 37 quốc gia thành viên ngay sau Thế chiến thứ II, với mục đích “đóng góp cho hòa bình và an ninh bằng cách thúc đẩy sự hợp tác giữa các quốc gia thông qua giáo dục, khoa học và văn hóa”.

Hoa Ky rut khoi UNESCO de tron no
Mỹ và Israel nối tiếp nhau rút khỏi UNESCO. Nguồn: Twitter

1974: Quốc hội Mỹ tạm ngừng đóng góp của  nước này sau khi UNESCO chỉ trích Israel và công nhận Tổ chức Tự do Palestine.

1984: Dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, Mỹ đã rút khỏi UNESCO vì cho rằng tổ chức này mang xu hướng chính trị cánh tả và thiếu trách nhiệm về mặt tài chính.

1985: Vương quốc Anh rút khỏi UNESCO, sau đó tái gia nhập khi thay đổi chính phủ năm 1977.

2003: Mỹ gia nhập lại dưới thời cựu Tổng thống George W Bush.

2011: Mỹ rút viện trợ để phán đối tư cách thành viên của Palestine tại Liên Hiệp Quốc.

2017: Mỹ tuyên bố sẽ rút hoàn toàn khỏi UNESCO và Israel ngay lập tức cũng theo sau.

quđóng vai trò như thế nào?

Bên cạnh việc cáo buộc UNESCO thiên vị, Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết nước này cũng lo ngại về  khoản tài chính mà Mỹ còn nợ tổ chức này và cho rằng UNESCO cần phải cải cách. Lý do chính của khoản nợ này là vì trong 6 năm qua, Mỹ đã cắt giảm hơn 80 triệu USD hỗ trợ cho UNESCO vì công nhận Palestine làm thành viên, khiến ngân sách của tổ chức này giảm 22%.

Các báo cáo cho biết việc Mỹ rút khỏi UNESCO cũng một phần là do Washington muốn dừng các khoản nợ dồn. Cho đến nay, tổng cộng Hoa Kỳ vẫn còn nợ hơn 500 triệu USD.

Tổng thống Donald Trump đã lên tiếng chỉ trích việc Mỹ phải đóng góp quá nhiều cho các tổ chức của Liên Hiệp Quốc, ví dụ như 22% cho quỹ thường xuyên của LHQ và 28% cho tổ chức gìn giữ hòa bình của LHQ.

LHQ và các nước phản ứng ra sao?

Người đứng đầu UNESCO, bà Bokova cho rằng việc thôi tư cách thành viên của Hoa Kỳ là một sự mất mát đối với “gia đình LHQ” và cho sự đa phương hóa nói chung. Nhưng bà thừa nhận có hiện tượng “chính trị hóa” và “các vấn đề tài chính” trong tổ chức này những năm gần đây.

Bà Bokova cho hay bà đã thông báo với các thành viên Quốc hội Hoa Kỳ nhiều lần rằng việc trả nợ cho UNESCO không phải là một vấn đề, mà ưu tiên vẫn là Washington tiếp tục duy trì tư cách thành viên.

Tổng thư ký LHQ, Antonio Guterres phát biểu rằng ông “rất lấy làm tiếc” vì quyết định của Mỹ, song LHQ vẫn sẽ tiếp tục “hợp tác với Washington một cách hiệu quả trong nhiều lĩnh vực thông qua một loạt tổ chức khác”.

Trong khi đó, Nga cũng bày tỏ sự lấy làm tiếc trước quyết định của Mỹ nhưng đồng tình rằng UNESCO thời gian qua đã bị chính trị hóa.

Theo chân Mỹ, Israel quyết rút khỏi UNESCO

Israel tuyên bố sẽ cùng Mỹ rút khỏi Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO).

Theo thông tin được BBC đăng ngày 12-10, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu trong một tuyên bố đã ca ngợi quyết định của Mỹ là “can đảm và đạo đức”.

Thủ tướng Netanyahu còn cho biết thêm rằng ông đã chỉ thị bộ ngoại giao Israel “chuẩn bị cho quá trình rút khỏi UNESCO…cùng với Mỹ”.

Trước đó, Mỹ khẳng định sẽ rút khỏi UNESCO vì cho rằng tổ chức này chống Israel.

Cho đến khi quyết định rút khỏi UNESCO có hiệu lực vào cuối tháng 12-2018, Mỹ vẫn là một thành viên của tổ chức này.

Theo chan My, Israel quyet rut khoi UNESCO

Ông Benjamin Netanyahu. Ảnh: Reuters

Người đứng đầu UNESCO Irina Bokova nói rằng việc Mỹ rút khỏi tổ chức này gây ra sự “tiếc nuối sâu sắc”.

Tổng thư ký LHQ Antonio Guterres nói rằng ông cảm thấy “vô cùng tiếc nuối” với quyết định của Mỹ, nhưng khẳng định LHQ vẫn sẽ “tương tác với Mỹ một cách vô cùng hiệu quả trong nhiều vấn đề thông qua nhiều tổ chức”.

Ủy ban Các vần đề Công cộng Mỹ-Israel (AIPAC) ủng hộ quyết định của Mỹ, nói rằng trong nhiều năm qua, UNESCO đã “phản bội sứ mệnh ban đầu…và thay vào đó, nhắm vào nền dân chủ đơn độc của Trung Đông là Israel một cách thiếu công bằng”.

Mỹ và Israel quyết định rút khỏi UNESCO sau nhiều quyết định của tổ chức này khiến họ không hài lòng.

Năm 2011, Mỹ cắt viện trợ cho UNESCO sau khi tổ chức này chấp nhận Palestine làm thành viên.

Năm ngoái, Israel hủy mối quan hệ với UNESCO sau khi tổ chức này phê duyệt một nghị quyết gây tranh cãi vì phủ nhận mối quan hệ của người Do Thái với một đền thánh chính ở Jerusalem.

Đầu năm nay, ông Netanyahu chỉ trích UNESCO vì công nhận Thành phố cổ Hebron ở Bờ Tây là Di sản Thế giới của Palestine. Ông Netanyahu cáo buộc UNESCO phớt lờ mối liên hệ giữa người Do Thái cổ xưa với thành phố này.

Cao Lực (Theo BBC)

VietBao.vn

Cuộc đua giữa Pháp và Ca-ta vào vị trí Tổng Giám đốc UNESCO

Vòng ba cuộc bỏ phiếu bầu Tổng Giám đốc Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) ghi nhận sự bứt phá của ứng cử viên Ô.A-du-lây của Pháp và ứng cử viên H.Ca-oa-ri của Ca-ta. Theo TTXVN, cả ứng cử viên của Pháp và Ca-ta cùng xếp vị trí đứng đầu với 18 phiếu ủng hộ. Ứng cử viên M.Kha-táp của Ai Cập đứng thứ ba với 13 phiếu. Ứng cử viên Ðường Kiền của Trung Quốc vẫn được năm phiếu như hai vòng trước và ứng cử viên V.Khu-ri của Li-băng được bốn phiếu ủng hộ.

Trước giờ bỏ phiếu vòng ba, ứng cử viên Phạm Sanh Châu của Việt Nam đã quyết định rút khỏi cuộc đua. Chủ tịch Hội đồng chấp hành UNESCO M.Uốp-xơ đánh giá, ứng cử viên của Việt Nam “đã tạo được sự tiến bộ đáng chú ý tại vòng hai” và nhấn mạnh “quyết định rút khỏi cuộc đua của ứng cử viên Việt Nam đã thể hiện sự phân tích tình hình rất sâu sắc”. Theo đánh giá của nhiều thành viên Ban thư ký UNESCO, việc Việt Nam rút ứng cử viên sẽ giúp tập trung phiếu bầu cho những ứng cử viên còn lại. Trong lịch sử bầu cử Tổng Giám đốc UNESCO, hầu hết các nước đều rút ứng cử viên của mình nếu sau hai vòng không đạt 10 phiếu trở lên.

Nguyên cố vấn cao cấp về chính sách của UNESCO H.Ðoóc-vin cho rằng, Việt Nam đã đưa ra một quyết định “đúng đắn và đúng lúc”. Tổng Giám đốc UNESCO, bà I.Bô-cô-va từng đánh giá cao chiến dịch tranh cử của Việt Nam, góp phần làm cho tên Việt Nam được nhắc nhiều và thường xuyên tại UNESCO trong suốt thời gian qua. Bà cũng đánh giá cao năng lực, tâm huyết của ứng cử viên Việt Nam Phạm Sanh Châu.

VietBao.vn

Vì sao Mỹ rút khỏi UNESCO?

 Mỹ thông báo với Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hiệp quốc (UNESCO) về việc rút khỏi tổ chức này vào cuối năm 2018, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Heather Nauert cho biết trong một thông cáo ra ngày 1210. 

Vi sao My rut khoi UNESCO?

Trụ sở UNESCO ở Paris, Pháp

“Ngày 12-10-2017, Bộ Ngoại giao Mỹ thông báo cho Tổng giám đốc UNESCO Irina Bokova về quyết định của Mỹ rút khỏi tổ chức này… Đây là quyết định không thể xem nhẹ, phản ánh lo ngại của Mỹ với những công việc dang dở chồng chất tại UNESCO, sự cần thiết phải có cải cách căn bản tổ chức này và tâm lý chống Israel kéo dài tại đây”, bà Nauert nói và cho biết thêm rằng Mỹ sẽ chính thức rút khỏi UNESCO từ ngày 31-12-2018.

Tổng giám đốc UNESCO, bà Irina Bokova nói lấy làm tiếc trước động thái của Washington. Theo bà, mối quan hệ giữa tổ chức này với Mỹ dựa trên các giá trị chung.

Bà Bokova khẳng định quyết định của Mỹ rút khỏi UNESCO là “mất mát với chủ nghĩa đa phương”.

Được thành lập vào năm 1945, UNESCO là một tổ chức chuyên môn lớn của Liên hợp quốc, nhằm thúc đẩy việc tôn trọng luật pháp và quyền con người thông qua sự hợp tác giữa các quốc gia về giáo dục, văn hóa và khoa học.  

VietBao.vn

Mỹ tuyên bố rút khỏi UNESCO

Bộ Ngoại giao Mỹ hôm 12-10 thông báo nước này sẽ chính thức rút khỏi Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) vào cuối năm nay.

Theo Bộ Ngoại giao Mỹ, quyết định trên sẽ có hiệu lực vào ngày 31-12.

Thông báo hôm 12-10 phản ánh quan ngại của Washington về quan điểm bị xem là chống Israel của UNESCO và sự cần thiết phải cải cách tổ chức này.

Tuyên bố của Bộ Ngoại giao Mỹ nhấn mạnh nước này sẽ đóng vai trò quan sát viên mà không còn là thành viên của UNESCO nhằm đóng góp ý kiến cũng như chuyên môn.

Trước đó, các quan chức Washington nói với hãng tin AP rằng Mỹ sẽ rút khỏi UNESCO sau khi Washington nhiều lần chỉ trích những nghị quyết mà chính quyền Tổng thống Donald Trump coi là chống Israel.

My tuyen bo rut khoi UNESCO

Trụ sở UNESCO ở thủ đô Paris – Pháp. Ảnh: AP

Tổng thư ký UNESCO Irina Bokova cho hay bà đã nhận được thông báo chính thức từ Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson, đồng thời bày tỏ hối tiếc về quyết định của Washington.

“Hành động của Mỹ là mất mát đối với chủ nghĩa đa văn hóa cũng như gia đình Liên Hiệp Quốc” – bà Bokova chia sẻ.

Mỹ ngừng cung cấp tài chính cho UNESCO dưới thời cựu Tổng thống Barack Obama sau khi tổ chức này chấp nhận Palestine làm thành viên hồi năm 2011. Đến năm 2013, Mỹ mất quyền bỏ phiếu tại UNESCO vì hành động này.

Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Mỹ vẫn duy trì một phái bộ tại trụ sở UNESCO ở thủ đô Paris – Pháp.

UNESCO được biết đến là cơ quan thúc đẩy nhiều nhiệm vụ toàn cầu, bao gồm giáo dục giới tính, xóa mù chữ, nước sạch và bình đẳng giới.

Hồi tháng 7, UNESCO công nhận thành phố cổ Hebron ở Bờ Tây của Palestine (đang do Israel chiếm đóng) là Di sản thế giới.

Mỹ từng rút khỏi UNESCO năm 1984 vì “sự khác biệt ngày càng lớn giữa chính sách đối ngoại củ Mỹ và các mục tiêu của UNESCO”. Đến năm 2003, Washington gia nhập lại tổ chức này. Phạm Nghĩa (Theo RT, NY Times)

VietBao.vn

Đảo đàn ông ở Nhật Bản được công nhận là di sản UNESCO

dao-dan-ong-o-nhat-ban-duoc-cong-nhan-la-di-san-unesco

Đảo Okinoshima. Ảnh: Asahi Shimbun.

Đảo Okinoshima ở tây nam Nhật Bản được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hợp Quốc (UNESCO) công nhận là di sản thế giới trong kỳ họp thứ 41 tại Ba Lan hôm 9/7, theo CNA.

Hòn đảo có miếu Munakata Taisha Okitsumiya thờ một nữ thần biển cả, địa điểm thực hiện nghi thức cầu an cho các chuyến ra biển, cầu giao thương thành công với người dân bán đảo Triều Tiên và Trung Quốc từ thế kỷ 4 đến thế kỷ 9.

Trên đảo có nhiều quy định như cấm phụ nữ, đàn ông phải lột bỏ hết quần áo, thực hiện nghi thức tẩy rửa trước khi lên đảo và không bao giờ được tiết lộ chi tiết chuyến thăm, cũng như không được phép lấy đi bất kỳ vật lưu niệm nào, cho dù là một ngọn cỏ.

Ước tính có khoảng 80.000 vật thể được khai quật trên hòn đảo này được coi là báu vật quốc gia, theo BBC.

dao-dan-ong-o-nhat-ban-duoc-cong-nhan-la-di-san-unesco-1

Một thầy tế đang thực hiện nghi thức cầu an trong miếu Munakata Taisha Okitsumiya. Ảnh: AFP.

Ủy ban di sản UNESCO đã cân nhắc 33 địa điểm được đề xuất. Trong số những địa điểm được công nhận là di sản thế giới còn có đền Sambor Prei Kuk của Campuchia, cách thủ đô Phnom Penh khoảng 206 km về phía bắc. Quận Hồ (Lake District) ở tây bắc nước Anh cũng được công nhận là di sản thế giới.

Hồng Hạnh