8 Tiên Phong Lương Sơn Bạc: 7 người chết thảm, chỉ 1 có hậu vận tốt

Lương Sơn Bạc ngoài Ngũ Hổ Tướng còn có Bát Hổ Tiên Phong Sứ, đều là những tay thiện chiến, bản lĩnh trận mạc xuất sắc. Nhưng 8 tiên phong này, 7 người chịu kết cục bi thảm chỉ duy nhất 1 hảo hán công thành danh toại…

Bát Hổ Tiên Phong Sứ Lương Sơn Bạc gồm những ai?

Sau khi Lương Sơn Bạc tụ hội đủ 108 vị anh hùng “Thế Thiên Hành Đạo”, thì ngoài việc phân chia thứ hạng, anh đại Tống Giang cũng sắp xếp chức vụ công việc cụ thể cho từng (nhóm) hảo hán. Từ cao xuống thấp những chức vụ quan trọng nhất lần lượt là:

8 Tien Phong Luong Son Bac: 7 nguoi chet tham, chi 1 co hau van tot
Bát Hổ Tiên Phong Sứ của Lương Sơn Bạc. 

2 Tổng binh Đô đầu lĩnh (Tống Giang, Lư Tuấn Nghĩa), 2 quân sư (Ngô Dụng, Công Tôn Thắng), 2 tổng quản tiền lương (Sài Tiến, Lý Ứng), 5 Hổ tướng mã quân (Quan Thắng, Lâm Xung, Tần Minh, Hô Duyên Chước, Đổng Bình), 1 Tổng quản do thám (Đới Tung), 1 Tham tán quân vụ (Chu Vũ), rồi 10 Bộ quân đầu lĩnh, 8 Thủy quân đầu lĩnh.

Cuối cùng trong nhóm “Thượng” của Lương Sơn chính là 8 viên Mã Quân Đại Phiêu Kỵ – Bát Hổ Tiên Phong Sứ bao gồm: Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh, Kim Sang Thủ Từ Ninh, Thanh Diện Thú Dương Chí, Cấp Tiên Phong Sách Siêu, Một Vũ Tiễn Trương Thanh, Mỹ Nhiệm Công Chu Đồng, Cửu Vân Long Sử Tiến và Một Già Lan Mục Hoằng.

Hành trình lên Lương Sơn của nhóm Bát Hổ Tiên Phong Sứ, không ai giống ai, vô cùng đa dạng. Hoa Vinh là Tiên phong gia nhập “Bến nước” sớm nhất, còn người góp mặt sau cùng là Trương Thanh. Có những người tự nguyện tới Lương Sơn như Hoa Vinh, Sử Tiến, Mục Hoằng. Lại có những nhân vật bị chính đầu não của Lương Sơn ép đến tuyệt lộ mà phải nhập bọn (Từ Ninh, Chu Đồng).

Lại có hảo hán từng có oán thù với nhóm thủ lĩnh Lương Sơn đời đầu nhưng dòng đời đưa đẩy cuối cùng vẫn phải tặc lưỡi tới “Bến nước”, chính là Dương Chí. Hai người còn lại, Sách Siêu và Trương Thanh là tướng triều đình, thua trận, bị bắt rồi quy hàng Tống Giang mà nhập bọn.

Chức vụ là Tiên Phong, tức thường xuyên xung trận hàng đầu nên dĩ nhiên Bát Hổ Tiên Phong Sứ là nhóm đầu lĩnh phải đối mặt với hiểm nguy nhiều nhất. Và kết cục của nhóm này, trong trận chiến cuối cùng của nghĩa quân Lương Sơn – dẹp loạn Phương Lạp – đa phần là vô cùng bi thảm.

Từ Ninh: Mất mạng vì tên độc

Tiên phong đầu tiên tử trận chính là Kim Sang Thủ Từ Ninh. Hồi 114, Tống Giang chia quân 3 đạo tiến đánh Hàng Châu. Từ Ninh thuộc nhóm đánh cửa Bắc Quan. Và đây là hoàn cảnh dẫn đến cái chết của Từ Ninh:

“Bọn Từ Ninh thấy cổng thành mở toang bèn đi về phía cầu treo xem xét. Bỗng nghe một tiếng trống vang lên trên mặt thành, một đội quân mã từ trong phóng ra. Từ Ninh và Hách Tư Văn định quay ngựa chạy thì từ phía con đường tắt đi sang cửa tây có tiếng quân lính reo hò, rồi hơn một trăm quân kỵ phi ngựa lao đến. Từ Ninh ra sức chống cự, đánh thoát khỏi vòng vây… lại thấy Hách Tư Văn bị quân giặc bắt trói sắp đưa vào thành. Từ Ninh chưa kịp quay lại thì bị trúng tên vào đầu, đành phải để cả mũi tên mà chạy về… Từ Ninh may gặp Quan Thắng nên mới thoát được. Khi đến doanh trại thì ngã ngất”

Còn đây là đoạn miêu tả cái chết của họ Từ: “Khi Tống Giang đến thăm thì Từ Ninh đã bị ứa máu khắp tai, mắt, miệng, mũi. Tống Giang rơi nước mắt gọi thầy thuốc đến chạy chữa… Vào khoảng canh ba đêm ấy thì Từ Ninh hôn mê, bấy giờ mới biết mũi tên có thuốc độc… Từ Ninh được đưa về Tú Châu điều trị nhưng vì thuốc độc đã ngấm sâu nên không chữa khỏi, nửa tháng sau qua đời”.

Sách Siêu: Chết dưới tay đại Nguyên soái của Phương Lạp

Vẫn trong lần công thành Hàng Châu, Tống Giang cùng 21 chánh phó tướng tiến đánh vào đường lớn ở cửa Bắc Quan, thêm một Tiên phong của Lương Sơn tử trận. Hồi 115 Thủy Hử viết rất chi tiết cái chết của Sách Siêu trong trận giao chiến với Nguyên Soái phía Phương Lạp – Thạch Bảo như thế này:

“Nguyên suý giặc là Thạch Bảo cưỡi ngựa tiến ra trước. Bên trận quân Tống, Cấp Tiên Phong Sách Siêu vốn nóng nẩy vội vung búa lớn, chẳng nói nửa câu, phóng ngựa chận đánh Thạch Bảo. Hai tướng ngồi trên ngựa quần nhau chưa đầy mười hiệp, Thạch Bảo đâm dứ một đường rồi quay ngựa bỏ chạy. Sách Siêu liền tế ngựa đuổi theo. Quan Thắng thấy vậy liền lớn tiếng gọi lại, nhưng ngay lúc ấy Sách Siêu đã bị Thạch Bảo đánh một chùy lưu tinh trúng mặt lăn nhào xuống ngựa”.

Trương Thanh: chết thảm vì cứu Đổng Bình

Hồi 115, Lư Tuấn Nghĩa đem quân tiến đánh ải Độc Tùng, có đoạn viết: “Đổng Bình không báo cho Lư tiên phong biết, bàn riêng với Trương Thanh rồi hai người đi lên trước cửa ải thách đánh. Lệ Thiên Nhuận cùng phó tướng Trương Thao mở cửa ải ra giao chiến. Đổng Bình muốn bắt sống Lệ Thiên Nhuận liền nâng thương xông đến. Lệ Thiên Nhuận cũng dùng thương dài tiến đánh Đổng Bình. Hai người giao chiến hơn mười hiệp. Đổng Bình sốt ruột muốn báo thù, nhưng tay trái còn đau không cầm thương được đành phải lui xuống núi”.

Và đây là nguyên nhân dẫn đến cái chết đáng tiếc của tay đệ nhất ném đá Lương Sơn cùng huynh đệ Đổng Bình: “Lệ Thiên Nhuận đuổi theo xuống quá cửa ải, Trương Thanh dồn sức đâm tới, nhưng Lệ Thiên Nhuận kịp né người ra sau cây thông tránh được. Ngọn giáo trong tay Trương Thanh cắm phập vào gốc thông. Trương Thanh dùng hết sức nhưng không nhổ giáo ra được, bị Lệ Thiên Nhuận phóng thương đâm trúng ngực ngã gục tại chỗ. Đổng Bình thấy Trương Thanh bị giết vội múa song thương đến đánh, không ngờ lúc ấy Trương Thao từ phía sau lia ngang một đao chém Đổng Bình đứt đôi làm hai đoạn”.

Sử Tiến: tử trận bởi mũi tên của Bàng Vạn Xuân

Hồi 118, nhân chuyện đại quân của Lư Tuấn Nghĩa tiến sát cửa ải Dục Linh – nơi được trấn giữ bởi đại tướng Phương Lạp có tên Bàng Vạn Xuân, hiệu Tiểu Dưỡng Do Cơ, có tiếng là tay thiện xạ bậc nhất Giang Nam. Chính Bàng Vạn Xuân là kẻ đã một tên hạ sát Cửu Vân Long Sử Tiến – một trong 8 Bát Hổ Tiên Phong của Lương Sơn.

Cụ thể như sau: “Bấy giờ bọn Sử Tiến cưỡi ngựa chiến, còn lại đều là quân bộ dàn hàng tiến đến dưới cửa ải. Không thấy bóng một tên quân nào của Phương Lạp. Sử Tiến đã có ý ngờ, vội cùng các tướng bàn bạc. Mưu kế chưa định xong, quân đã đến trước cửa ải. Nhìn lên thấy trên ải dựng cây cờ trắng thêu tua màu. Đứng dưới cờ là đại tướng Tiểu Dưỡng Do Cơ Bàng Vạn Xuân”.

… “Bàng Vạn Xuân nói chưa dứt, bỗng một mũi tên bay vèo ra, Sử Tiến lăn xuống ngựa… Lại nghe trên đỉnh núi vang lên tiếng thanh la, rồi từ hai phía rừng thông, tên bắn ra tới tấp. Bọn Thạch Tú, Trần Đạt đành bỏ Sử Tiến lại, tìm đường thoát thân. Đến đầu núi lại bị bọn Lôi Quýnh và Kế Tắc từ hai bên sườn núi bắn tên ra như mưa, dẫu là kẻ anh hùng lỗi lạc cũng không tránh nỗi. Bọn Sử Tiến, Thạch Tú sáu người bị bắn chết, thây chồng dưới cửa ải”.

Mục Hoằng, Dương Chí chết bệnh trong chiến dịch đánh Phương Lạp

Sau khi bắt sống được Phương Lạp, Tống Giang và các đầu lĩnh sửa soạn đưa quân về kinh thì được tin: “Không ngờ bọn sáu người Trương Hoành, Mục Hoằng bị ốm nằm lại ở Hàng Châu, Chu Phú, Mục Xuân phải ở lại coi sóc, tất cả là tám đầu lĩnh, sau vì bệnh nặng mà chết chỉ còn Dương Lâm và Mục Xuân tìm về được với đại quân”. Như vậy Một Già Lan Mục Hoằng, bị dịch bệnh mà không qua khỏi.

Trước đó, trong trận Tô Châu, khi giao chiến với Phương Thiên Nhuận, Dương Chí bị chặt đứt mất chân trái. Từ đó Dương Chí phải khiêng trên cáng ở chiến trường. Còn đây là đoạn viết ngắn nhắc đến cái chết của Thanh Diện Thú ở hồi 119: “Quan huyện Đan Đồ lại gửi văn thư đến báo tin Dương Chí bệnh nặng chạy chữa không khỏi, đã chết, thi hài mai táng ở vùng núi trong huyện”.

Hoa Vinh: Tự sát bên mộ Tống Giang

Sau khi nhậm chức được nửa năm, Tống Giang bị bọn gian thần Sái Kinh, Dương Tiễn, Cao Cầu, Đồng Quán lừa uống rượu độc mà chết, an táng ở đầm Lục Nhi, phía nam thành Sở Châu. Hoa Vinh (và cả Ngô Dụng) được hồn Tống Giang báo mộng đã lên đường đến đầm Lục Nhi. Tại đây, cả hai người cùng nhau nguyện chết theo huynh trưởng.

Đây là lời cuối của Tiểu Lý Quảng trước khi chàng và Ngô Dụng treo cổ tự vẫn: “Tiểu đệ ngày đêm tưởng nhớ Tống huynh trưởng, ân tình không dứt được. Anh em chúng ta từ khi lên Lương Sơn Bạc đã đắc tội to, may mà không chết. Đội ơn thiên tử xá tội chiêu an, sai đi đánh nam dẹp bắc để lập công chuộc tội. Nay anh em ta tính danh vinh hiển được thiên hạ biết đến. Thế mà triều đình đã có ý nghi ngờ, tất sẽ bới lông tìm vết mà trị tội. Nếu bọn chúng thi thố mưu gian, khép bọn ta vào tội cực hình thì khi ấy cũng không kịp. Chi bằng theo Tống huynh trưởng cùng xuống suối vàng, thân này tuy mất mà thanh danh còn lưu lại”.

Chu Đồng: Tiên Phong duy nhất có hậu vận tốt

Trong nhóm Bát Hổ Tiên Phong Sứ, Mỹ Nhiệm Công Chu Đồng chính là nhân vật gia nhập Lương Sơn với nhiều ẩn ức và bi kịch nhất. Chu Đồng xuất thân phú hộ bản xứ ở Sơn Đông, làm chức Đô đầu mã binh ở huyện Vận Thành. Không có hảo hán nào mà những đầu lĩnh hàng đầu Lương Sơn phải chịu ơn nhiều như với Chu Đồng.

Chính Mỹ Nhiệm Công là người cố ý thả cho bọn Tiều Cái, Ngô Dụng trốn thoát khi bị quan phủ tróc nã bởi vụ Sinh Thần Cương. Cũng chính Chu Đồng thả cho Tống Giang thoát khi họ Tống gây ra vụ giết Diêm Bà Tích. Sau đó, vẫn Chu Đồng – nhận nhiệm vụ áp giải Lôi Hoành (bị khép tội vì giết ca nữ Bạch Tú Anh) đã thả cho huynh đệ của mình chạy lên Lương Sơn, còn bản thân ở lại gánh tội thay.

Chu Đồng tuyệt nhiên không muốn gia nhập Lương Sơn nhưng rốt cuộc vẫn bị ép đến cùng đường bởi mưu sâu kế hiểm của Tống Giang – Ngô Dụng, đành phải lên bến nước. Có lẽ cái kết trọn vẹn mà Thi Nại Am sắp đặt cho Chu Đồng cũng là sự an ủi cho hảo hán trọng nghĩa khinh tài số 1 của Thủy Hử này.

Hồi 120 có nhắc đến hậu vận của Chu Đồng như sau: “Duy chỉ có Chu Đồng giữ chức Quản quân ở phủ Bảo Định lập được nhiều chiến công. Sau Chu Đồng theo danh tướng Lưu Quang Thế phá quân Kim, được thăng chức Tiết độ sứ quận Thái Bình, viên mãn đến cuối đời”.

Theo Thanh Xuân/Dân Việt

VietBao.vn

Ngũ Hành Sơn là “nhà lao” hay “tấm lá chắn” bảo vệ Tôn Ngộ Không?

Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung, uy phong lẫm liệt nhưng cuối cùng lại bị Như Lai một chưởng giam dưới Ngũ Hành Sơn để trả giá cho những hành động ngông cuồng của mình.

Ngu Hanh Son la �Snha lao� hay �Stam la chan� bao ve Ton Ngo Khong?
Tôn Ngộ Không bị giam dưới Ngũ Hành Sơn để trả giá cho hành động ngông cuồng của mình. 

Tuy nhiên trong nguyên tác lại có những chi tiết ẩn chứng minh Ngũ Hành Sơn là nơi tốt nhất để Như Lai bảo vệ tính mạng cho Ngộ Không.

Ngu Hanh Son la �Snha lao� hay �Stam la chan� bao ve Ton Ngo Khong?
 Như Lai Phật Tổ đã ra tay rất nhẹ nhàng với Tôn Ngộ Không.

Đầu tiên, Ngọc Đế tuyệt đối không phải là bù nhìn nhu nhược, phải trốn dưới gầm bàn như những gì mà chúng ta nhìn thấy trên phim ảnh. Ngọc Đế là chủ tể của vạn thần trong Tam Giới, thực lực của ông thâm sâu khó lường. Vì vậy nếu Ngọc Đế không nể mặt Phật môn, đích thân ra tay thì e rằng Ngộ Không đã bị tan biến chứ không phải chỉ bị giam dưới Ngũ Hành Sơn như cách Phật Tổ đã làm.

Nguyên tác miêu tả hành động của Như Lai Phật Tổ lúc đó là: “Nhẹ nhàng đè nén Đại Thánh”. Có thể thấy hành động của Phật Tổ không những không muốn giết mà còn có ý bảo vệ Ngộ Không. Vì sau này trên đường đi lấy kinh, cuộc đối đầu với Ngân Giác Đại Vương đã chứng minh rằng nếu thực sự dùng núi trấn áp, Tôn Ngộ Không sẽ không thể chịu đựng được.

Ngu Hanh Son la �Snha lao� hay �Stam la chan� bao ve Ton Ngo Khong?
Như Lai Phật Tổ đã dùng Ngũ Hành Sơn để cố gắng bảo vệ Ngộ Không? 

Khi đó, Ngân Giác dùng 3 ngọn Thái Sơn, Nga My Sơn, Tu Di Sơn khiến Ngộ Không hoàn toàn bất động. Nguyên tác tả rằng: “Hành Giả lực yếu gân tê”, may thay lúc đó được Bồ Tát xuất hiện kịp thời giải cứu, Ngộ Không mới thoát ra khỏi nguy hiểm.

Trở lại với chi tiết Ngộ Không bị giam dưới Ngũ Hành Sơn. Lúc đó Như Lai Phật Tổ còn làm hai việc để bảo vệ tính mạng cho Hầu tử. Thứ nhất, Phật Tổ căn dặn Thổ Địa trong coi Ngũ Hành Sơn rằng: “đói thì cho hắn ăn bi sắt, khát thì cho uống đồng nung chảy”.

Ngu Hanh Son la �Snha lao� hay �Stam la chan� bao ve Ton Ngo Khong?
Lá bùa trên đỉnh Ngũ Hành Sơn giúp Ngộ Không tránh khỏi những sự nguy hiểm. 

Vì sao Như Lai lại cho Ngộ Không ăn bi sắt uống đồng nung chảy? Nguyên nhân đơn giản là vì muốn trị thương cho Ngộ Không. Dù lò Bát Quái không giết được Ngộ Không, nhưng Kim cang bất hoại thân của Ngộ Không cũng bị tổn thương không nhẹ, hơn nữa Ngộ Không cũng bị hao tổn nguyên khí sau trận đánh trên Thiên Đình.

Thứ hai là Phật Tổ còn dán một lá bùa trên đỉnh Ngũ Hành Sơn. Lá bùa này không phải chỉ để khống chế Ngộ Không mà còn bảo vệ Hầu tử khỏi sự nguy hiểm từ những người muốn sát hại hoặc báo thù. Hơn nữa nó còn giúp Ngộ Không tránh được thiên kiếp khó đoán mà người tu hành mỗi 500 năm đều phải trải qua một lần.

Theo Hoa Anh Thịnh /Đời Sống & Pháp Luật

VietBao.vn

3 vụ “thảm sát” dân thường khủng khiếp nhất của nghĩa quân Lương Sơn Bạc

Đọc Thủy Hử, độc giả chúng ta hẳn tâm đắc với những trận đánh kinh thiên động địa của nghĩa quân Lương Sơn. Từ vụ cướp pháp trường Giang Châu cứu Tống Giang – Đới Tung, tấn công phủ Đại Danh giải thoát Lư Tuấn Nghĩa, trận chiến ở Độc Long Cương với hai nhà Hổ – Chúc hay lần đánh hạ Tăng Đầu Thị trả thù cho Tiều Cái…

Nhưng nếu đọc thật kỹ những sự kiện ấy, chúng ta sẽ nhận thấy một sự thật đầy bi thương ẩn dưới (đa số) các trận chiến gắn mác “Thế Thiên hành Đạo”. Đó là ngàn vạn cái chết của dân thường vô tội. Trong bài viết này sẽ lần lượt điểm qua các cuộc “thảm sát” của quân đội Lương Sơn.

3 vu �Stham sat� dan thuong khung khiep nhat cua nghia quan Luong Son Bac
Hảo hán Lương Sơn Bạc đã gây ra nhiều vụ thảm sát trong các trận chiến của họ. 

Cướp pháp trường Giang Châu: giết hơn 500 người

Cuối hồi 39, sau khi nhóm Tiều Cái, Hoa Vinh, Lý Quỳ (…) đánh cứu được Tống Giang – Đới Tung ở pháp trường Giang Châu rồi hợp cùng bọn Lý Tuấn, Trương Thuận (…) ở bến sông, cả thảy 29 hảo hán tạm rút về Bạch Long Miếu. Được tin quân Giang Châu “khua chiêng dóng trống, cờ xí rợp trời, sửa soạn binh mã đuổi theo” thì cả bọn “một trăm năm mươi người đón đánh quan quân thành Giang Châu, khiến cho máu chảy đầy sông, xương phơi khắp chốn”.

“Bấy giờ quân mã thành Giang Châu bị hảo hán Lương Sơn Bạc đánh giết, phải rút lui về thành. Bọn Lương Sơn theo đuổi đến thì cửa thành đã đóng giữ kiên cố, ném đá bắn tên ra, hảo hán vây hãm vài ngày, xét đánh thành không tiện, mới rút lui về miếu Bạch Long để xuống thuyền, Tiều Cái kiểm điểm số quân đầy đủ, rồi xuống thuyền lại gặp gió xuôi, nên đi nhanh chóng. Ba chiếc thuyền chở đầy người ngựa, thẳng tới Mục Gia Trang”.

Tại nhà Mục Thái Công, Tống Giang nhờ Tiết Vĩnh vào thành Giang Châu do thám tình hình. Sau hai ngày Tiết Vĩnh về kéo theo “nội gián” Hầu Kiện. Và Thi Nại Am đã mượn lời của Tiết Vĩnh để nói về “hậu quả” trận giao tranh ở Giang Châu của quân Lương Sơn: “Hiện nay Xài Tri Phủ kiểm điểm các quan quân cùng dân chúng, bị chết mất hơn năm trăm người, còn bị đạn và trúng thương thì không biết đến đâu mà kể?”.

3 vu �Stham sat� dan thuong khung khiep nhat cua nghia quan Luong Son Bac
 Lần cướp pháp trường cứu Tống Giang khiến hơn 500 người Giang Châu thiệt mạng.

Trận đánh Giang Châu do Tiều Cái làm chủ, thời điểm quân lực Lương Sơn vẫn khiêm tốn, kế hoạch triển khai cũng nhiều kẽ hở nên mức độ gây tổn hại với lương dân còn thấp. Nhưng ở những lần sau đó, khi Tống Giang thống lĩnh quân đội đi chinh phạt thì quy mô “thảm sát” tăng lên theo cấp số nhân.

Trận chiến Độc Long Cương: xóa sổ 2 gia trang

Ở hồi 49, kết hợp với kế phản gián của nhóm Tôn Lập, quân Lương Sơn dưới sự chỉ huy của Tống Giang chia binh bốn mặt quây đánh Chúc Gia Trang nội ứng ngoại hợp, thu được toàn thắng. Thắng lợi đầu tiên và cực kì quan trọng đối với Tống Giang sau khi chàng ta chính thức lên Lương Sơn. Và đây là một số chi tiết nổi cộm nhất trong cuộc thảm sát của quân Lương Sơn:

– “Cố Đại Tẩu múa song đao xông vào trong phòng, tìm bao nhiêu đàn bà trẻ con, tặng cho mỗi người một dao, không còn mống nào sót lại”.

– “Chúc Triều Phụng thấy sự thế nguy biến, liền đâm đầu xuống giếng, bị Thạch Tú nhanh tay chém cho một dao, rồi cắt lấy thủ cấp. Đoạn rồi mười mấy vị chia tay nhau mà đuổi giết trang binh”.

– “Chúc Long đấu với Lâm Xung không nổi, quay ngựa chạy về lối cổng sau. Khi vào tới đích kiều thấy Giải Trân, Giải Bảo, đương ném xác trang khách vào đống lửa”.

– “Bấy giờ Lý Quỳ đang thuận tay thích chém, thẳng đến Hổ Gia Trang, đem toàn gia họ Hổ bất cứ trẻ già đều chém chết hết. Đoạn gọi lâu la dắt ngựa, thu lấy của cải, rồi cho một mồi lửa đốt cháy trang viện”.

3 vu �Stham sat� dan thuong khung khiep nhat cua nghia quan Luong Son Bac
Trận chiến ở Độc Long Cương, toàn gia 2 nhà Chúc – Hổ và hàng ngàn dân binh bị sát hại. 

Giờ chúng ta ngược lại một chút về hồi 46, khi Đỗ Hưng – tổng quản của Lý Ứng kể với Dương Hùng về thế lực 3 gia trang ở Độc Long Cương: “Quãng trước mặt đây có dãy núi Độc Long Cương, chia làm ba ngọn, trong đó có ba thôn trang, khoảng giữa Chúc Gia Trang, phía tây Hổ Gia Trang, bên đông là Lý Gia Trang. Ba thôn ấy có tới hai ba vạn nhân khẩu, duy Chúc Gia Trang là oanh liệt hơn cả…Trong trang có tới hai nghìn trang khách thạo giỏi võ nghệ”.

Dân số của riêng Chúc Gia Trang cũng được nhắc tới ở một lần khác, qua lời của lão Chung Ly, người có ơn với Thạch Tú: “một thôn Chúc Gia chúng tôi đây cũng có gần hai vạn người, còn hai bên đông tây lại có hai thôn nữa…”. Tiếp đến là lời chốt hạ của Tống Giang với Chung Ly “Lẽ ra ta định làm cỏ hết cả thôn này, song nghĩ lão già có ơn khi trước mà tha cả cho dân, từ nay phải yên nghiệp làm ăn mới được”.

Nghe mới nhân nghĩa làm sao, nhưng ở trận chiến Độc Long Cương, trừ Lý Gia Trang không chịu tổn hại về nhân lực, số mạng người của hai trang Hổ – Chúc bị tắm máu bởi quân Lương Sơn chắc chắn là nhiều vô kể. Dù Thi Nại Am không ghi chép cụ thể nhưng tính toàn gia hai nhà Hổ Chúc, dân thường, trang khách có võ nghệ, quân binh (quân thôn trang thì khác gì dân) có lẽ cũng lên tới vài ngàn.

Đánh phủ Đại Danh: thảm sát 5000 dân thường

Trận đánh chốt hạ Phủ Đại Danh – thành Bắc Kinh của quân Lương Sơn diễn ra vào đúng dịp tết Nguyên tiêu, triển theo mưu kế của Ngô Dụng: “Hiện mới đầu mùa xuân, sắp đến ngày tết Nguyên Tiêu.Trong thành Đại Danh tất có hội chơi đèn rất náo vậy ta nên thừa cơ hội nầy mà phục binh trong thành, rồi sau sẽ kéo đại binh ập vào thì thế nào cũng phá được”.

3 vu �Stham sat� dan thuong khung khiep nhat cua nghia quan Luong Son Bac
“Đỉnh cao” chính là lần đánh phủ Đại Danh với cuộc “tắm máu” hơn 5000 dân thường. 

Cuộc tổng tấn công nội ứng ngoại hợp của Lương Sơn ở phủ Đại Danh “kinh dị” đến mức nào, chúng ta lần lượt đến các đoạn viết của tác gia họ Thi ở hồi 65. Đầu tiên: “Bấy giờ dân trong thành Đại Danh, đều cắm đầu chạy trốn, nhà nào nhà nấy đều kêu khóc như di, khắp trong thành chỗ nào cũng có tiếng người kêu lửa cháy, rối loạn kinh hoàng”.

Tiếp đến Thi Nại Am dẫn lời của Sái Phúc (vốn là tay cai ngục kiêm luôn việc đao phủ) nói với Sài Tiến: “Đại Quan Nhân nên cứu cho nhân dân trong thành, chớ để cho họ đánh giết quá đỗi mới được”. Hỡi ôi, đến một kẻ chuyên làm nghề trảm đầu người, thấy máu không ghê như Sái Phúc cũng phải khiếp đảm với màn chém giết ở phủ Đai Danh thì mới hiểu được cuộc thảm sát này có mức độ kinh khủng đến nhường nào.

“Sài Tiến nghe Sái Phúc nói vội vàng chạy tìm quân sư để nói chuyện. Khi Ngô Dụng tiếp được Sài Tiến thì dân sự trong thành đã thiệt hại đến quá nửa. Ngô Dụng liền hạ lệnh cấm quân sĩ không được giết hại chi nữa”. Câu hỏi đặt ra: “Dân sự thiệt hại quá nửa” thì chính xác là bao nhiêu mạng người?

Chúng ta đến với một đoạn viết ở hồi 66 để có câu trả lời: “Nói về Lương Trung Thư… khi về tới phủ vợ con trẻ già, mười phần còn sót hai, người nào người ấy kêu khóc như mưa… Lương Trung Thư liền khảo giấy bẩm vào Sái Thái Sư xin khiển tướng điều binh đi đánh Lương Sơn. Trong đó kể hết tình thế giặc Lương Sơn và thiệt hại trong thành Đại Danh, dân số chết hơn năm ngàn người, trúng thương rất nhiều. Các bộ quân mã thì thiệt tới hơn ba vạn”.

Theo Thanh Xuân/Dân Việt

VietBao.vn

Ly kỳ đầu lâu của kẻ khiến giang sơn nhà Hán đứt gánh giữa đường

Phải tới gần 3 thế kỷ sau khi bị biến thành vật lưu trữ vì nhiều động cơ khác nhau, thủ cấp của nhân vật này mới được trở về với cát bụi.

Sử cũ ghi lại, vào năm 295 sau công nguyên dưới thời Tây Tấn, cả thành Lạc Dương không khỏi xôn xao trước một biến cố bất ngờ: Một trong những kho vũ khí chủ chốt của triều đình đột nhiên xảy ra hỏa hoạn gây thiệt hại nghiêm trọng.

Sự cố ấy đã khiến cho 208 vạn món vũ khí của vương triều này hết thảy đều hóa thành sắt vụn, nhiều dị bảo quý hiểm cũng biến mất khỏi thế gian kể từ đó.

Đối với những tài vật bị hư hại trong trận hỏa hoạn nói trên, “Tấn thư” hầu như đều ghi chép hết sức qua loa, chỉ có 3 món “văn vật lịch sử” đặc biệt là được ghi chú hết sức rõ ràng. Đầu lâu của Hoàng đế duy nhất của nhà Tân là Vương Mãng cũng nằm trong số đó.

Cái chết không toàn thây của nhân vật khiến giang sơn nhà Hán “đứt gánh giữa đường”

Vương Mãng (45 TCN – 23 sau công nguyên), xuất thân là một quyền thần thời nhà Hán và trở thành vị Hoàng đế duy nhất của vương triều nhà Tân sau khi soán ngôi đoạt vị thành công.

Năm xưa từ vị trí của một ngoại thích trong triều, Vương Mãng đã từng bước thao túng quyền hành và cuối cùng lấy danh nghĩa “phục cổ” để phế bỏ vua Hán Nhũ Tử Anh rồi tự mình xưng đế, lập ra triều Tân kéo dài 16 năm trong lịch sử Trung Hoa.

Mặc dù nỗ lực thi hành nhiều cải cách, tuy nhiên hầu hết các ý kiến đều cho rằng vị Hoàng đế này đã bị những chính sách của mình tiễn lên ngọn đầu đài.

Và kết quả là chỉ vẻn vẹn gần 2 thập kỷ từ sau khi khai quốc, vào năm 23 sau công nguyên, quân Lục Lâm tấn công Trường An, Vương Mãng hoảng hốt bỏ chạy, cuối cùng bị giết trong cuộc chiến loạn ở Tiệm Đài.

Bấy giờ, thủ cấp của ông bị mang nộp, xác cũng bị các binh lính phanh thây, tranh giành nhau đem đi lĩnh thưởng. Chỉ mấy ngày sau đó, đầu Vương Mãng bị đem bêu trong Uyển Thành. Bách tính thi nhau ném đá lên thủ cấp của ông để tỏ lòng căm phẫn.

Như vậy chỉ 16 năm kể từ khi soán ngôi nhà Hán, vương triều nhà Tân cũng bị tận diệt sau cái chết của vị Hoàng đế duy nhất. Vào năm bị hạ sát, Vương Mãng đã 68 tuổi.

Biến thủ cấp thành vật lưu giữ và bi kịch không của riêng Vương Mãng

Ly ky dau lau cua ke khien giang son nha Han dut ganh giua duong
Ảnh minh họa.

Cho tới ngày nay, Vương Mãng vẫn bị không ít các sử gia Trung Quốc liệt vào hàng các nhân vật thuộc “danh sách đen” (theo nhận định của Qulishi). Trong cuốn “Hán thư”, học giả Ban Cố từng đánh giá ông là người “hung ác cùng cực”.

Những nhận định tiêu cực của giới sử học đối với nhân vật này cũng được xem là không hề khó hiểu, bởi Vương Mãng bị xem là người khiến cho giang sơn Đại Hán “đứt gánh giữa đường”, hơn nữa ông lại thi hành nhiều chính sách cải cách thiếu hợp lý chỉ nhằm mục đích củng cố quyền lực của bản thân mình.

Sau cái chết không toàn thây vào năm 23 sau công nguyên, tên tuổi của Vương Mãng dường như đã bị lịch sử bỏ quên.

Thế nhưng gần 3 thế kỷ sau đó, tung tích về thủ cấp của nhân vật này lại bất ngờ xuất hiện sau trận hỏa hoạn thiêu hủy kho vũ khí của vương triều Tây Tấn.

Về lý do thủ cấp Vương Mãng vẫn được các vương triều truyền tay nhau bảo quản trong suốt hơn 200 năm, chuyên trang lịch sử Qulishi (Trung Quốc) đã đưa ra 3 lý giải như sau.

Thứ nhất, Vương Mãn bị Đại Hán xem là phản nghịch. Sau khi đánh bại vương triều nhà Tân của nhân vật này, giang sơn nhà Hán mới được khôi phục. Vì vậy thủ cấp Vương Mãn có thể được xem như một thứ chiến lợi phẩm.

Thứ hai, từ lý do nêu trên, không khó để nhận thấy việc giữ lại đầu lâu của Vương Mãn được các vương triều xem như một động thái nhằm cảnh cáo những kẻ có ý đồ phản nghịch ở bên ngoài, đồng thời cũng là thứ để răn dạy và cảnh tỉnh hậu duệ.

Thứ ba, việc lưu giữ thủ cấp của Vương Mãng được xem như một hình thức bảo quản các văn vật có giá trị lịch sử. Nhà Ngụy và nhà Tấn sau này rất có thể vì lý do này mà tiếp tục cất giữ, bảo quản.

Trên thực tế, lịch sử Trung Hoa cũng từng ghi lại không ít trường hợp lưu giữ thủ cấp vì nhiều lý do khác nhau.

Năm xưa vào thời nhà Thương, phong tục chém đầu cúng tế còn hết sức thịnh hành. Tuy nhiên sau đó nghi thức này dần biến mất trên địa phân Trung Nguyên.

Tới thời nhà Hán, sau khi Hung Nô bị phá, thủ cấp của Vương hậu thế lực này tương truyền rằng cũng bị giữ lại làm thành… đồ uống trà!

Vào thời kỳ Nam Bắc triều, nhân vật có tiếng là Hầu Cảnh cũng sở hữu kết cục tương tự với Vương Mãn. Sau khi bị bêu đầu thị chúng, thủ cấp của ông cũng bị cất giữ trong kho vũ khí.

Tới thời nhà Thanh, Càn Long từng bình định thành công phản loạn Đại Tiểu Hòa Trác. Sau khi Tiểu Hòa Trác bị giết, thủ cấp cũng bị đưa về kinh thành và được Càn Long đem làm thành Kapala – một loại cốc làm từ sọ người.

Những minh chứng trên đây đã cho thấy việc đầu lâu của Vương Mãng được cất giữ tới gần 300 năm không phải là một việc quá đỗi hiếm lạ đối với lịch sử Trung Hoa nói riêng.

Thế nhưng dù cho các triều đại nói trên lưu giữ vì mục đích hay động cơ nào thì cuối cùng sau 272 năm bị xem như một món văn vật trưng bày, phần thi thể còn lại của vị Hoàng đế nhà Tân ấy cuối cùng cũng được trở về với cát bụi để đoàn tụ với chủ nhân ở thế giới bên kia…

Theo PV/Helino

VietBao.vn

Tây Du Ký: Linh Sơn và Thiên Đình giao chiến, bên nào sẽ chiến thắng?

Phật và Đạo được coi là hai giáo phái mạnh nhất trong Tây Du Ký, nhưng giả sử Linh Sơn và Thiên Đình xảy ra giao chiến, giáo phái nào mới là bên sẽ giành thắng lợi?

Tay Du Ky: Linh Son va Thien Dinh giao chien, ben nao se chien thang?
 Nếu Linh Sơn và Thiên Đình giao chiến thì bên nào sẽ giành được chiến thắng?

Trong thế giới Tây Du, dù là người xuất thân từ Đạo giáo, đứng đầu Thiên Đình, cai quản Tam Giới nhưng Ngọc Đế vẫn luôn cố gắng thắt chặt mối giao hảo với Linh Sơn Phật giáo.

Thiên Đình không chỉ nhờ Phật Tổ thu phục Tôn Ngộ Không, mà còn ra sức ủng hộ kế hoạch “truyền kinh Đông thổ” của Linh Sơn.

Thế giới hiện thực biến đổi như mây gió, cũng như câu nói “Thế cục thiên hạ, hợp rồi tất tan, tan rồi tất hợp”. Trong thế giới của các thần tiên bồ tát cũng không phải ngoại lệ. Thế lực của Phật giáo không ngừng lớn mạnh, giả sử đến một ngày Linh Sơn và Thiên Đình xảy ra mâu thuẫn xung đột, khơi dậy binh đao, vậy bên nào sẽ có khả năng giành chiến thắng?

Tay Du Ky: Linh Son va Thien Dinh giao chien, ben nao se chien thang?
 Thiên Đình Đạo Giáo

Trước tiên chúng ta hãy cùng điểm qua thực lực của Thiên Đình. Phía trên 33 cõi trời còn có Tam Thanh gồm Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thái Thượng Lão Quân và Linh Bảo Thiên Tôn. Mặc dù ba vị Thượng Cổ Thiên Tôn rất ít khi lộ diện trong Tây Du Ký, nhưng thực lực của họ đã được khẳng định qua rất nhiều những điển tích. Thái Thượng Lão Quân còn được coi là “thợ rèn” số một Tam Giới, ông sẽ không ngừng tạo ra những pháp bảo, thần binh nếu thực sự xảy ra binh biến.

Ngoài ra Thiên Đình còn có Tứ Ngự là Bắc Cực Tử Vi, Nam Cực Trường Sinh, Câu Trần Thiên Hoàng và Thừa Thiên Thổ Hoàng. Họ có trong tay binh mã của Địa Phủ và cả Yêu tộc, có thể điều động xuất chiến bất cứ lúc nào.

Ở những tầng giữa và thấp hơn, Thiên Đình có Cửu Diệu, Thập Đô và 10 vạn Thiên binh Thiên tướng.

Tay Du Ky: Linh Son va Thien Dinh giao chien, ben nao se chien thang?
 Linh Sơn đất Phật.

Tiếp đến là thực lực bên phía Linh Sơn. Đằng sau Như Lai Phật Tổ còn có ba vị Đại Phật, họ là Nhiên Đăng Thượng Cổ Phật, Dược Sư Lưu Li Phật và Đông Lai Phật Tổ.

Trong Tây Du Ký, Nhiên Đăng Cổ Phật từng đến Đâu Suất Cung cùng Thái Thượng Lão Quân giao lưu đàm đạo. Do đó có thể thấy hai nhân vật này thực lực tương đương nhau, tu vi có thể phát sinh cộng hưởng nên mới có thể cùng nhau thảo luận. Đúng như cái gọi là “Vật phân chủng loại, người phân nhóm”, Nhiên Đăng, Lưu Li và Đông Lai cùng với Tam Thanh của Thiên Đình hoàn toàn không phân cao thấp.

Thuộc tầng cấp cao ở Linh Sơn còn có nhóm Thất Phật Chi Sư gồm Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát và Địa Tàng Vương Bồ Tát.

Địa Tàng Vương Bồ Tát cùng với Hậu Thổ Nương Nương cùng nắm đại quyền dưới Âm Phủ. Thực lực của Quan Âm, Văn Thù và Phổ Hiền hoàn toàn không thua kém Thiên Đình Tứ Ngự.

Ngoài ra ở những tầng cấp bên dưới của Linh Sơn còn có Tứ Đại Kim Cang, 500 La Hán và vô số Yết Đế, chắc chắn sẽ hình thành thế giằng co khi đối đầu với Cửu Diệu, Thập Đô và 10 vạn Thiên binh Thiên tướng của Thiên Đình.

Tay Du Ky: Linh Son va Thien Dinh giao chien, ben nao se chien thang?
 Một ngày ở Linh Sơn bằng ngàn năm ở hạ giới.

Phân tích như vậy, nếu Linh Sơn và Thiên Đình xảy ra giao chiến thì chắc chắn rất khó phân ai thắng ai bại. Tuy nhiên Như Lai Phật Tổ từng phát hiện ra một bí mật, Nếu Linh Sơn triển khai chiến thuật đánh lâu dài, Thiên Đình tất sẽ bại.

Như Lai từng nói: “Bảy ngày ở Linh Sơn bằng mấy nghìn năm ở trần thế. Không biết bên đó (ám chỉ Đại Bàng Tinh) đã sát hại bao nhiêu sinh linh rồi, các vị Bồ Tát màu cùng ta đi thu phục hắn”.

Thì ra thời gian ở nơi đặc biệt như Linh Sơn lại ẩn chứa huyền cơ như vậy. Ở Thiên Đình một ngày tương đương với một năm ở trần thế, vậy mà ở Linh Sơn thời gian còn trôi chậm hơn, một ngày ở đây bằng nghìn năm ở dương trần.

Chính vì lý do này nên chỉ trong thời kỳ nhà Đường ở trần thế mà thế lực của Linh Sơn có thể bắt kịp Thiên Đình, cũng là bởi thời gian tu luyện của Phật môn nhiều hơn bất kỳ một trường Đạo nào.

Vậy nên giả sử Linh Sơn và Thiên Đình khai chiến, hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, không phân cao thấp.

Theo Hoa Anh Thịnh/Đời Sống & Pháp Luật

VietBao.vn

Những mỹ nam khiến dân tình “đổ gục” khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt

Trang sức ngọc trai thường được mặc định là món phụ kiện dành cho phái nữ vì món đồ này mang đến cảm giác nữ tính, mong manh, trong trẻo. Tuy nhiên ngày nay nhiều chàng mỹ nam cũng ưa đeo phụ kiện ngọc trai để tô điểm thêm cho phong cách. Thậm chí khi được những anh chàng này diện lên, những món đồ ngọc trai bỗng trở nên cá tính, ấn tượng hơn bội phần và khiến bao cô nàng phát cuồng.

1. V (BTS)

Nói về idol đeo vòng ngọc trai, người đầu tiên chúng ta cần nói đến chính là V của BTS. Mỹ nam đẹp trai nhất thế giới sở hữu nhan sắc vừa sắc sảo lại vừa ngọt ngào đúng chuẩn “đẹp như hoa”. Khoảnh khắc anh chàng đeo vòng cổ, khuyên tai ngọc trai đã từng khiến bao cô nàng phát cuồng vì quá thần thánh, như một vị thần Hy Lạp vừa ghé qua thế gian.

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 2.

Đeo khuyên tai ngọc trai, V chẳng hề ẻo lả mà vẫn đẹp mỹ mãn, đường nét đẹp như tượng tạc khiến dân tình khó mà rời mắt.

2. Jungkook (BTS)

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 3.

Anh chàng cùng nhóm Jungkook cũng khiến bao người ghen tị với khoảnh khắc đeo vòng cổ ngọc trai. Với gương mặt baby phúng phính, nước da trắng hồng không tỳ vết, đôi mắt to tròn long lanh, bờ môi cong gợi cảm, Jungkook cũng có thể dễ dàng đeo vòng cổ ngọc trai mà vẫn đẹp ngời ngời.

3. G-Dragon

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 4.

G-Dragon dường như có thể hợp với mọi phong cách mà các nhà mốt có thể nghĩ ra. Anh chàng khéo chọn vòng cổ dây xích đính ngọc trai mang đến hình ảnh vừa nhẹ nhàng, dễ mến lại vừa cá tính, hiện đại.

4. Ngô Diệc Phàm

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 5.

Chàng mỹ nam số 1 Cbiz cũng là người rất hay dùng vòng ngọc trai làm phụ kiện. Cùng với đường nét gương mặt sắc sảo, mái tóc bồng bềnh dày mượt, vòng ngọc trai trở thành điểm nhấn hoàn hảo giúp bộ trang phục của anh ấn tượng hơn bội phần.

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 6.

Còn trong street style thường ngày, vòng ngọc trai cũng thành điểm nhấn hoàn hảo giúp style của anh chàng thêm phần ấn tượng hút mắt.

6. Trần Vỹ Đình

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 7.

Giống như Ngô Diệc Phàm, Trần Vỹ Đình cũng là anh chàng có style ấn tượng và chăm thử nghiệm nhiều món đồ mới. Khi đeo vòng ngọc trai, anh chàng còn chọn mẫu vòng nhiều màu sắc nên trông chẳng hề ẻo lả mà vẫn vô cùng cá tính.

6. Sơn Tùng

Những mỹ nam khiến dân tình "đổ gục" khi đeo vòng ngọc trai: Từ idol đẹp nhất thế giới đến Sơn Tùng đều góp mặt - Ảnh 8.

Đeo combo vòng cổ + vòng tay ngọc trai, Sơn Tùng vẫn khiến bao cô nàng “lịm tim” vì quá điển trai. Đó là bởi anh đã khéo kết hợp từ outfit trang phục, thần thái và những món phụ kiện khác như nhẫn, khuyên tai để mang đến nét cá tính.

Cái chết bí ẩn của mãnh tướng từng đánh bại 3 hảo hán Lương Sơn

Đọc Thủy Hử, chúng ta đều biết rằng thắng lợi đầu tiên của Tống Giang sau khi chính thức gia nhập Lương Sơn là trận đánh dẹp Chúc Gia Trang, thu phục cả vùng Độc Long Cương. Trong trận chiến này, đối thủ “khó xơi” nhất đối với nghĩa quân Lương Sơn là Loan Đình Ngọc, thầy dạy võ cho 3 con trai nhà họ Chúc.

Bản lĩnh của Loan Đình Ngọc

Loan Đình Ngọc là ai? Lời của Đỗ Hưng nói với Dương Hùng và Thạch Tú: “Thái Công ở Chúc Gia Trang là Chúc Triều Phụng, có ba người con trai là Chúc Long, Chúc Hồ và Chúc Bưu, gọi là Chúc Gia Tam Kiệt. Lại có một ông giáo sư tên là Thiết Bổng Loan Đình Ngọc sức muôn người khôn địch nổi”.

Cai chet bi an cua manh tuong tung danh bai 3 hao han Luong Son
 Cái chết bí ẩn của Loan Đình Ngọc trong Thủy Hử.

Thân phận của Loan Đình Ngọc sau đó được nhắc đến qua lời của Tôn Lập nói với Thạch Dũng: “Loan Đình Ngọc với tôi cùng học một thầy, võ nghệ của tôi ông ta đã biết, mà tài giỏi ông ta tôi đây cũng biết”. Khi Tôn Lập giả làm quân mã của Đề hạt phủ Đăng Châu để xâm nhập vào Chúc Gia Trang thực hiện kế nội gián, Loan Đình Ngọc cũng nói một câu thế này với cha con họ Chúc: “Tôn Đề Hạt với tôi là anh em học võ với nhau khi trước…”

Tài năng của Loan Đình Ngọc thế nào? Ngay trận đầu nghĩa quân Lương Sơn do Tống Giang chỉ huy tấn công Chúc Gia Trang đã dính phải kế mai phục của họ Loan. Tống Giang bị vây khốn may có Thạch Tú thạo đường và tài cung tiễn của Hoa Vinh (bắn rơi đèn hiệu), mới thoát được. Trận đầu tiên, một đầu lĩnh của Lương Sơn là “Trấn Tam Sơn” Hoàng Tín bị nhà họ Chúc bắt sống.

Bản lĩnh trận mạc của Loan Đình Ngọc được đặc tả chi tiết qua lần giao chiến thứ hai giữa Chúc Gia Trang và quân Lương Sơn: “Liền có giáo sư là Loan Đình Ngọc giắt thiết chùy, cầm thương lên ngựa xông ra. Âu Bằng thấy vậy, bèn quay ngựa đánh nhau với Loan Đình Ngọc. Loan Đình Ngọc không hề đánh lại, chỉ cắp thương dấn ngựa mà chạy lánh về một bên. Âu Bằng cố ra sức đuổi, bị Đình Ngọc phi trúng một chùy ngã ngay xuống ngựa”.

Cai chet bi an cua manh tuong tung danh bai 3 hao han Luong Son
 Loan Đình Ngọc, trí dũng song toàn, từng giao đấu và bắt sống Tần Minh.

“Loan Đình Ngọc bỏ Đặng Phi mà đánh với Tần Minh. Hai tướng đánh nhau mười hiệp bất phân thắng phụ, rồi Loan Đình Ngọc lừa miếng phá đĩnh cắp gươm chạy thẳng. Tần Minh múa côn xông đuổi, Loan Đình Ngọc theo lối cỏ hoang mà chạy vào đó. Tần Minh không biết là kế cũng cứ hồng hộc đuổi theo vào…. Khi quân mai phục thấy Tần Minh xốc vào, liền giật dây tròng ngựa, rồi đổ xô ra bắt sống Tần Minh. Đặng Phi thấy Tần Minh ngã ngựa, liền sân vào để cứu. Khi chàng trông thấy chúng kéo thừng lên, toan quay ngựa chạy ra, thì bỗng đã ngã lăn ra đó, rồi chúng túm vào mà bắt nốt”.

Cái chết bí ẩn của Loan Đình Ngọc

Như vậy, kết trận chiến thứ hai, thêm 2 đầu lĩnh Tần Minh, Đặng Phi bị Loan Đình Ngọc cùng quân Chúc Gia Trang bắt gọn, Âu Bằng thì bị thương. Rõ ràng, họ Loan là tay trí dũng song toàn. Nhưng điều khiến độc giả Thủy Hử cảm thấy khó hiểu là ở chỗ, một Loan Đình Ngọc tài ba như vậy, nhưng ở trận chiến cuối cùng khi quân Lương Sơn chia quân 4 mặt vây đánh Chúc Gia Trang kết hợp với bọn Tôn Lập nhất tề gây rối loạn từ bên trong, lại có cái kết… lãng xẹt.

Giữa hồi 49 Thủy Hử, sau khi kế liên hoàn của Ngô Dụng – Tôn Lập đáo thành, nghĩa quân Lương Sơn đánh tan hai nhà Hỗ – Trúc, Thi Nại Am viết thế này: “Khi đó Tống Giang ngồi trong Chúc Gia Trang, các Đầu Lĩnh đến dâng công, bắt sống được bốn năm trăm người, cướp được năm sáu trăm ngựa… không biết bao nhiêu mà kể. Tống Giang thấy vậy cả mừng mà nói rằng: Chỉ thương thay cho Loan Đình Ngọc là một tay hảo hán anh hùng, mà cũng bị chết oan ra đó, thực là đáng tiếc!”.

Cái chết của Loan Đình Ngọc chỉ được miêu tả qua duy nhất câu cảm thán của Tống Giang, với những từ như “thương thay”, “chết oan”, “đáng tiếc”. Đọc kỹ Thủy Hử 70 hồi đầu, chúng ta sẽ thấy rằng Loan Đình Ngọc là nhân vật duy nhất bên phía đối địch với nghĩa quân Lương Sơn, mà cái chết của chàng ta không được miêu tả một cách rõ ràng.

Chúng ta hãy cùng điểm qua kết cục của các nhân vật “phản diện” nổi cộm từng đối địch với Tống Giang và Lương Sơn. Đầu tiên, Hoàng Văn Bính, kẻ luận bài thơ Tống Giang đề ở lầu Tầm Dương, đứng sau những sự sắp đặt mưu hại họ Tống đến mức “Cập Thời Vũ” chỉ còn chờ chết ở pháp trường. Thủy Hử hồi 40 viết: “Lý Tuấn, Trương Thuận giải Hoàng Văn Bính lên bờ, cho mọi người xem mặt, rồi cùng nhau kéo vào Mục Gia Trang…. Rồi Tống Giang sai đem Hoàng Văn Bính lên, lột hết cả quần áo ướt, trói ra ngoài gốc cây dương liễu, đoạn rồi các vị Đầu Lĩnh theo thứ tự mà ngồi”.

Sau một hồi mắng chửi Hoàng Văn Bính, Tống Giang mới hỏi một câu: “Trong anh em ai ra hạ thủ cho ta? Nói vừa dứt lời, thì Lý Quỳ nhảy lên đáp rằng: – Tôi xin hạ thủ, để tôi xem thịt nó có béo, thì đem nướng mà đánh chén… Đoạn rồi Lý Quỳ vác con dao nhọn, đến trước mặt Hoàng Văn Bính, cười mà nói rằng: – Thằng này mọi khi hay nấp ở xó nhà Sài Tri Phủ, nói chuyện thay đen đổi trắng. Chàng cắt mãi hết thịt đùi rồi mới mổ bụng moi gan, để lên các vị Đầu Lĩnh làm thang tỉnh rượu”.

Thứ hai, kết cục của Sử Văn Cung, tay đệ nhất của Tăng Đầu Thị. Sử Văn Cung bị bắt như thế nào: “Úc Bảo Tứ vâng lời Ngô Dụng, trốn về trong trại, đem mấy lời đó nói với Sử Văn Cung. Sử liền dẫn Úc Bảo Tứ đến trình Tăng Trưởng Quan, nói rõ ý Tống Giang không định giảng hoà, mà bàn định với Trưởng Quan thừa thế sang cướp trại địch. Trưởng Quan nói rằng: Tăng Thăng hiện còn ở đó, nếu mình sai lời thì tất bị hắn giết mất. Nói đoạn đâm cho Sử Văn Cung một đao vào đùi ngã lăn xuống ngựa, rồi trói lại mà giải về Tăng Đầu Thị”. 

Và Sử Văn Cung chết ra sao: “Tống Giang thấy vậy cả mừng, bèn cho Sử Văn Cung vào xe tù, rồi thu thập quân mã, lương thảo mà trở về Lương Sơn Bạc. Khi về tới Trung Nghĩa Đường, các Đầu Lĩnh đều đến làm lễ cáo với Tiều Thiên Vương. Tống Giang sai Tiêu Nhượng làm văn tế để tế, rồi các Đầu Lĩnh đều ăn mặc tang phục, khóc thương nức nở, và moi ruột Sử Văn Cung lên để tế”.

Nhưng Loan Đình Ngọc, ngoài câu cảm thán của Tống Giang, chúng ta không biết chàng ta chết như thế nào, và chết bởi tay ai? Thi Nại Am trước sau, tuyệt nhiên không hề viết về sự kiện này một cách chi tiết. Đây là một “vùng tối” trong Thủy Hử, nhưng thật may tác gia họ Thi cũng để lại cho độc giả một vài manh mối để từ đó chúng ta từng bước bóc tách bí ẩn này!

Theo Thanh Xuân/Dân Việt

VietBao.vn

Bí ẩn “Bàn chân tiên” ở vùng Thất Sơn

Tại Thoại Sơn, “Bàn chân tiên” trên núi Bà gắn liền với những câu chuyện ly kỳ, màu nhiệm thu hút đông đảo du khách thập phương với niềm tin mãnh liệt vào sự che chở của đấng siêu nhiên…

Sự xuất hiện “Bàn chân tiên”

Từ TP. Long Xuyên chạy theo tỉnh lộ 943 khoảng 30km là đến Thoại Sơn. Để lên được “Bàn chân tiên” chúng tôi phải chạy xe lên núi, rồi cuốc bộ lên những bậc thang cao. Đứng từ “Bàn chân tiên” trên núi Bà (thuộc thị trấn Núi Sập) nhìn xuống, cảm nhận đầu tiên là 1 phong cảnh hùng vĩ, những cánh đồng xanh mướt, những ngôi chùa, mái nhà lấp ló sau rừng cây trông như 1 bức tranh thủy mặc.

Bi an �SBan chan tien� o vung That Son
“Bàn chân tiên” hiện rõ 5 ngón. 

Phóng tầm mắt ra xa ngọn núi Ba Thê ẩn hiện sau những tản mây càng tôn thêm vẻ huyền bí về vùng đất này. Anh H. (cán bộ Phòng Văn hóa huyện Thoại Sơn) vỗ vai chúng tôi, chỉ về 1 vùng lõm rất to nằm ngay giữa mỏm đá cheo leo. Anh cho biết đây là “Bàn chân tiên”.

Theo quan sát, nếu đứng từ hướng Đông (từ vị trí gót chân- PV) thì dấu bàn chân in trên đá sẽ thấy rất rõ. Bàn chân thể hiện rõ 5 ngón, cả bàn chân dài khoảng 2m, ngang 0,5m – tức chu vi tính từ đỉnh đầu các ngón chân thu hẹp dần ở nơi gót chân dài khoảng 5m. Cứ như 1 người khổng lồ từng bước lên, để lại dấu chân này. Vùng trũng giữa lòng bàn chân là nơi vũng nước đọng lại khá to, chắc do cơn mưa buổi sáng tạo thành. Nhìn về phía gót chân, chúng tôi thấy có 1 lư hương với khá nhiều chân nhang, kế bên là những tán cây sộp cổ thụ được du khách thập phương cột những tờ tiền mệnh giá 1.000đ, 2.000đ, 5.000đ…

Rảo quanh khu vực “Bàn chân tiên” và các bậc thang, có nhiều vết khắc, dấu vẽ tên của rất nhiều người. Có lẽ, họ muốn lưu lại kỷ niệm khi đặt chân đến nơi mà dân gian cho rằng rất linh thiêng và huyền bí. Tuy nhiên, đây là điều không nên, bởi việc làm vô ý thức này sẽ phá hoại cảnh quan.

Bi an �SBan chan tien� o vung That Son
Những tờ tiền treo rải rác. 

Khi chúng tôi lọ mọ đo độ dài bàn chân và rửa mặt tại vũng nước trũng thì gặp 1 sư thầy cầm chổi lên mỏm đá quét lá. Sẵn việc tìm hiểu thực hư về bàn chân, chúng tôi bắt chuyện với sư thầy có pháp danh Nhật Minh. Sư thầy cho biết: “Nơi này lúc trước toàn là rừng rậm, dấu chân hình thành từ lúc nào thì chưa ai xác định, chắc có lẽ không ai có câu trả lời! Nhưng truyền thuyết về sự xuất hiện của nó thì rất nhiều. Có người cho rằng, đó là dấu chân của 1 vị phật nào đó. Có người cho rằng đó là dấu chân của 1 vị tiên. Từ núi Ba Thê (Thoại Sơn), vị tiên này bước qua bằng 1 bước chân. Và đó là dấu chân trái. Còn dấu chân phải hiện vẫn còn hiện hữu tại núi Ba Thê nhưng nhỏ hơn nhiều lần”, sư thầy kể.

Thầy Nhật Minh thông tin thêm: “Nơi đây từ thuở xa xưa toàn là cây cối rậm rạp, thú dữ nhiều vô kể và cũng là nơi bà con Khơme sinh sống. Nơi đây không có nhà cửa nhiều, vắng vẻ lắm. Tôi nhớ không lầm thì theo lời kể, vào năm 1850, có 1 người đàn ông tên thường gọi là Cốc Sáu về cất chùa. Nghe kể ông Cốc Sáu là dân gốc ở Sài Gòn, cũng có chức quyền, khi làm việc bị đụng chạm, hãm hại nên ông buồn chán về ẩn cư tại đây. Sau đó ông Cốc Sáu cất ngôi nhà dưới chân chùa. Hàng đêm, ông Cốc Sáu thấy có lửa xẹt sáng trưng trên mỏm đá, ông cứ băn khoăn vì không biết báo hiệu điều gì”.

Rồi một đêm nọ, ông Cốc Sáu ngủ thì mơ thấy 1 vị Phật tổ, kêu ông phải dẹp dọn cây cối, xây dựng chùa để thờ cúng vì sẽ có 1 Bà Chúa xứ núi Sam về ngự ở đây để bảo vệ người dân xứ này. Tỉnh giấc ông Cốc Sáu lập tức đúc tượng, xây chùa thờ cúng. Trong lúc dọn dẹp quang cảnh xung quanh chùa, ông Cốc Sáu phát hiện bàn chân rất to lớn ngay tại mỏm đá kế chùa, nơi hay phát ra những tia lửa xẹt. Từ đó, ông Cốc Sáu đặt tên là “Chùa Bà chân tiên”.

Bi an �SBan chan tien� o vung That Son
Bàn chân tiên khi không đọng nước. 

“Tôi sống ở chùa này từ năm 1979. Ngày còn trẻ, tôi thường leo lên xem “Bàn chân tiên”. Lúc đó, dấu chân rất rõ và hình như không to lớn như bây giờ (theo như nhiều người nói, cứ khoảng 6 tháng đá sẽ lớn 1 lần). Ngày thường có khách viếng chùa, tôi dẫn lên “Bàn chân tiên” rồi kể câu chuyện huyền thoại về “Bàn chân tiên” không biết bao nhiêu lần”, sư thầy nói.

“Ướm” thử bàn chân rồi có thai!

Theo thầy Nhật Minh, vào cuối thu năm 2015, có một cặp vợ chồng ở tận ngoài Bắc đến đây cúng viếng. Họ tâm sự với thầy rằng, họ không có con và đã đi biết bao nhiêu chùa để cúng vái xin con cho họ có đứa con ẵm bồng tuổi xế chiều. Họ làm nhiều việc thiện, đi không biết bao nhiêu bác sĩ điều trị nhưng vẫn chưa có tin vui. Tình cờ người bà con của họ sinh sống ở thị trấn Núi Sập rủ vào chơi và giới thiệu Chùa Bà chân tiên nên họ đặt chân tới đây cúng vái.

Hoàn tất nghi lễ cúng vái tại chùa, thầy dẫn họ lên tham quan “Bàn chân tiên” trên đỉnh mõm đá, người vợ thấy lạ bèn đặt bàn chân trái lên ươm thử, rồi ra về. Khoảng hơn 5 tháng sau đó, họ cùng người thân lên chùa, người vợ với cái bụng to cho thầy biết họ có con rồi nên họ xin tạ lễ.

Hay gần đây nhất, có 1 chàng trai (ngụ tỉnh Đồng Tháp) dẫn người yêu lên “Bàn chân tiên” tham quan. Chàng trai vô tình gỡ những tờ tiền của du khách cột rải rác. Bỗng dưng anh ta như bị ai xô, té ngã xuống núi, nhưng nhờ những tán cây to nên anh ta nắm lại được, thân đu đưa trong gió, làm cho mọi người một phen hoảng vía. “Trước lúc lên, tôi cũng có căn dặn anh ta và người yêu rồi, đừng động tay động chân đến những tờ tiền trên cành cây vì đây là những tờ tiền cúng Sơn thần của du khách gặp chuyện xui rủi cúng vái để xua đuổi những điều xui xẻo. Nói rồi mà anh ta chẳng nghe”, sư thầy móm mém kể.

Anh H. (cán bộ Phòng Văn hóa huyện) bộc bạch: “Việc du khách tham quan nhiều cũng vui mừng vì du lịch huyện nhà phát triển. Nhưng cũng có bất cập, nhiều người thiếu ý thức khi đến “Bàn chân tiên” thì bày biện cúng vái, ăn uống. Ăn xong, họ xả rác khắp nơi khiến cho quang cảnh nơi đây mất vệ sinh và mất đi vẻ tâm linh huyền bí. Mỗi dịp lễ, Tết, ngày rằm… chúng tôi cùng các đoàn viên của huyện nhà túc trực lên đây tuyên truyền việc giữ vệ sinh chung cho du khách. Đồng thời nói cho họ hiểu đừng nhầm lẫn giữa giá trị tâm linh với mê tín. Cầu xin, cúng vái là một lẽ, nhưng được phước lành, may mắn là do tâm tính của con người tạo nên. Làm ác thì có đi chùa, miếu cầu xin cũng không được mong muốn theo ý nguyện của mình”.

Ở núi Cô Tô (huyện Tri Tôn) cũng có “Bàn chân tiên” như của người khổng lồ, nhưng có mang giày đinh! Dấu chân dài 1,03m, rộng 0,3m ở mũi bàn chân và nhỏ dần còn 0,23m ở gót chân. Dấu chân lún sâu trong đá chừng 3mm. Dấu chân có hình chiếc giày đinh của chân bên phải, giống như dấu giày để lại sau khi đi ngang qua lớp đất bùn. Còn dấu chân trái nằm ở đỉnh núi Cấm (huyện Tịnh Biên) gần đó, chiều dài khoảng 0,3m, ngang 0,18m, to gấp rưỡi bàn chân người bình thường… Mang nhiều huyền thoại kỳ bí, những “Bàn chân tiên” trên núi thu hút đông đảo du khách thập phương với niềm tin mãnh liệt vào sự che chở của đấng siêu nhiên trong cuộc sống.

Theo Vô Văn /Tuổi trẻ và Đời sống

VietBao.vn

Trao “liều thuốc” đáng giá ở Syria, Nga-Iran “tọa sơn” chờ …

Nga và Iran sẽ nhắm mắt làm ngơ trước một chiến dịch sắp tới của Thổ Nhĩ Kỳ nhằm vào người Kurd, hoặc thậm chí sẽ thúc đẩy điều này xảy ra.

Trao "lieu thuoc" dang gia o Syria, Nga-Iran "toa son" cho Tho Nhi Ky "tuong tan" voi My?

Nga-Iran có thể đồng ý với quan điểm của Thổ Nhĩ Kỳ về vấn đề người Kurd.

Thỏa thuận không vui với Mỹ

Bước đột phá trong việc thành lập ủy ban hiến pháp Syria đã làm lu mờ các chủ đề khác được xem xét tại hội nghị thượng đỉnh gần đây giữa các nhà lãnh đạo Nga, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ ở Ankara.

Ngoài thành công về thành lập ủy ban hiến pháp, nhiều người đã quên mất rằng, ba vị Tổng thống cũng đã hoãn lại chiến dịch quân sự toàn diện nhằm vào Idlib, cho Thổ Nhĩ Kỳ một cơ hội khác để “thanh tẩy” khủng bố tại thành trì phiến quân cuối cùng của Syria, nổi bật trong đó là nhóm Hayat Tahrir al-Sham, có liên hệ với al-Qaeda.

Quân đội Syria và Nga cũng sẽ giám sát lệnh ngừng bắn ở Idlib, giảm nguy cơ dòng người tị nạn ồ ạt tràn vào Thổ Nhĩ Kỳ. Tuy nhiên, cả hai vẫn nhắm đến việc chiếm lại các đường cao tốc M4 và M5 trọng điểm, cùng với toàn bộ các vùng nông thôn Idlib vào cuối năm nay.

Hội nghị đã đồng ý để đảm bảo rằng 12 trạm quan sát của Thổ Nhĩ Kỳ nằm rải rác ở tỉnh Idlib không bị nhắm mục tiêu.

Thỏa thuận Nga-Thổ Nhĩ Kỳ về Idlib ở trên không phải là mới. Về cơ bản, nó đã được Tổng thống Nga Vladimir Putin đồng ý với Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan trong cuộc họp một năm trước. Nhưng thỏa thuận này đã phải làm mới lại sau những bất đồng gần đây.

Tổng thống Erdogan được cho là sẽ hoàn thành công việc “dọn dẹp” ở Idlib vào trung tuần tháng 10/2018. Tuy nhiên, ông đã trễ hẹn sang tận năm nay, khi mải mê tập trung vào các khu vực người Kurd – nơi nhà lãnh đạo Ankara coi là mối đe dọa an ninh hàng đầu của đất nước.

Tổng thống Erdogan đã lên kế hoạch quân sự nhằm vào các khu vực người Kurd kể từ tháng 12 năm ngoái, nhưng rồi cũng liên tục bị trì hoãn vì những thông điệp mâu thuẫn mà ông nhận được từ chính quyền Donald Trump – quốc gia chưa biết là muốn ở lại Syria hay rời đi.

Ông Erdogan chờ đèn xanh từ người Mỹ để tiến hành chiến dịch chống lại người Kurd, nhưng điều đó không bao giờ đến, buộc ông phải quay sang hai nhà đồng cấp Putin và Rohani trong cuộc họp ở Ankara.

Vào mùa Hè vừa qua, chính quyền Trump khẳng định, họ sẽ không dung thứ cho bất kỳ hoạt động nào của Thổ Nhĩ Kỳ chống lại người Kurd ở Syria, lực lượng vốn được coi là đồng minh quan trọng trong cuộc chiến chống khủng bố.

Nhà lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ cũng được thông báo rằng ông sẽ chỉ nhận được một phần vùng an toàn theo ý muốn của mình dọc theo biên giới Syria-Thổ Nhĩ Kỳ.

Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ đã hình dung về một vùng đệm rộng không dưới 460km và sâu 32km, một khu vực không có người Kurd, nơi ông có thể di dời hàng triệu người tị nạn Syria ra khỏi Thổ Nhĩ Kỳ.

Nhưng người Mỹ lại chỉ đồng ý với một khu an toàn rộng 80km, sâu 14km và không có bất kỳ áp lực nào đối với người Kurd ở Syria. Mặc dù đồng ý tuần tra nhưng quân đội Mỹ tuyên bố, nhiệm vụ của họ là theo dõi sự trở lại của khủng bố IS, thay vì săn lùng dân quân người Kurd.

Trông chờ vào Nga, Iran

Trao "lieu thuoc" dang gia o Syria, Nga-Iran "toa son" cho Tho Nhi Ky "tuong tan" voi My?

Kế hoạch giữ lại quân ở Syria của Tổng thống Trump có thể phải cân nhắc lại.

Tại hội nghị thượng đỉnh Ankara ngày 16/9, Tổng thống Erdogan đã bày tỏ sự không hài lòng với những gì người Mỹ đang đề xuất. Ông muốn xem liệu hai người đồng cấp Putin và Rohani có thể đưa ra một đề nghị tốt hơn hay không.

Tờ Asharq Al-Awsat mới đây đưa tin, Tổng thống Erdogan đã giao ước đến đầu tháng 10, cảnh báo sẽ hành động đơn phương với người Kurd nếu hai đối tác không giúp đỡ mình.

Vì những lý do rất khác nhau, cả ba vị tổng thống đều không hài lòng với người Mỹ và quyết tâm thực hiện các dự án tương lai của họ ở Syria – một điểm chung chắc chắn sẽ cho thấy suy nghĩ của họ về người Kurd theo cách tiêu cực.

Điều mà Nga-Thổ-Iran muốn hướng tới nhất ở hội nghị Ankara là tiếp tục tiến trình hòa bình Astana, một định dạng ba bên mà người Mỹ không có phần tham gia. Đó là đứa con tinh thần của Tổng thống Vladimir Putin.

Chính vì điều này, tờ Arab Weekly cho rằng, Nga và Iran sẽ nhắm mắt làm ngơ trước một chiến dịch sắp tới của Thổ Nhĩ Kỳ nhằm vào người Kurd, hoặc thậm chí sẽ thúc đẩy nó. Hai bên kỳ vọng bước đi như vậy sẽ gây ra sự bối rối và làm suy yếu quyết định để lại 200 lính Mỹ của ông Trump ở Syria.

Ngoài ra, các bên sẽ cùng nhau xem xét lại thỏa thuận Adana năm 1998 mà ông Putin từng nêu ra với người đồng cấp Erdogan vào tháng 2 năm ngoái. Thỏa thuận Adana đã xuất hiện trở lại tại hội nghị thượng đỉnh Ankara, lần này với sự vận động thêm từ Rohani.

Thỏa thuận này sẽ mang lại cho Tổng thống Erdogan một khu vực an toàn khác hợp lý hơn ở Syria, mà trong đó quân đội Syria và Nga sẽ có trách nhiệm phải làm sạch biên giới khỏi mối đe dọa đến từ người Kurd.

Theo đó, thỏa thuận năm 1998 xác định rằng, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ có thể tiến xa tới 5km vào lãnh thổ Syria để đuổi theo phe ly khai người Kurd, nếu như trước đó người Syria không thực hiện được điều này.

Vùng 5km đó có thể được mở rộng thông qua việc sửa đổi thỏa thuận ban đầu, đạt tới 14-15km, tương đương với những gì người Mỹ đưa ra. Sự khác biệt duy nhất là, thông qua người Mỹ, Tổng thống Erdogan không thể theo đuổi người Kurd nhưng thông qua vùng an toàn của người Nga, người Iran và người Syria – ông có thể.

Tổng thống Putin cũng đề nghị triển khai quân đội Nga dọc biên giới Syria-Thổ Nhĩ Kỳ để phục vụ như vùng đệm đôi cho Tổng thống Erdogan. Điều này nếu xảy ra cũng sẽ yêu cầu sửa đổi thỏa thuận năm 1998.

Với lựa chọn như vậy, Thổ Nhĩ Kỳ đang có một thỏa thuận hợp lý hơn so với Mỹ, đồng thời giải quyết được một trong những cơn đau đầu về vấn đề người Kurd để có thể tiếp tục xử lý bế tắc ở Idlib.

VietBao.vn

Anh hùng Lương Sơn Bạc có kết cục đáng thương nhất Thủy Hử

Lý Quỳ là một trong những nhân vật quan trọng nhất trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am dù chỉ xuất hiện bên cạnh các nhân vật khác. Cả cuộc đời ông gắn liền với thủ lĩnh Tống Giang kể từ khi lên Lương Sơn Bạc.Sự kiện:

Bí ẩn lịch sử thế giới

,

Tin tức Trung Quốc

Anh hung Luong Son Bac co ket cuc dang thuong nhat Thuy Hu

Hắc Toàn Phong Lý Quỳ.

Lý Quỳ có tên hiệu là Hắc Toàn Phong, hay Thiết Ngưu do bản tính lỗ mãng, nóng nảy, ngoại hình hung dữ, và luôn sử dụng vũ khí là một đôi rìu sắt. Lý Quỳ tính tình hung bạo nhưng được coi là biểu tượng của sự ngay thẳng trung thành, tín nghĩa.

Hình tượng nhân vật Lý Quỳ

Trong tác phẩm Thủy Hử, Lý Quỳ xuất thân là một người dân nghèo ở Sơn Đông, có sức mạnh nhưng rất nóng nảy nên đã có lần lỡ tay đánh chết người.

Lý Quỳ bỏ trốn đến Giang Châu và làm cai ngục dưới trướng Đới Tung. Đến khi Tống Giang bị tội đày đến Giang Châu thì Lý Quỳ mới xuất hiện.

Tuy nóng nảy, lỗ mãng, thậm chí giết người không chớp mắt nhưng Lý Quỳ vẫn có những đức tính tốt đẹp. Nổi bật nhất là sự trung thành, dũng cảm và luôn yêu thương huynh đệ hơn bản thân.

Lý Quỳ đặc biệt thần tượng Tống Giang, hết mực trung thành, vào sinh ra tử để bảo vệ người anh kết nghĩa. Khi nghĩa quân Lương Sơn quy an triều đình, dù không muốn nhưng Lý Quỳ vẫn theo Tống Giang: ”Ca Ca, phản đi thôi. Ca ca, lúc nào khởi binh, tôi sẽ đem quân đến ứng cứu…”.

Anh hung Luong Son Bac co ket cuc dang thuong nhat Thuy Hu

Lý Quỳ nghe lời Tống Giang cõng mẹ lên núi.

Suy nghĩ của Lý Quỳ rất đơn giản, chỉ cần tụ tập anh em vui vẻ, say sưa bên chén rượu, gặp chuyện chướng mắt thì hai tay quét sạch.

Lý Quỳ không phức tạp như Tống Giang vì trước sau chỉ trung thành với triều đình, cũng không như Lâm Xung không còn cách nào mới phải làm thảo khấu, cũng không giống Võ Tòng bất đắc dĩ phải giết người.

Lý Quỳ đơn giản khao khát cuộc sống tự do, sống chết để bảo vệ lý tưởng bên những người anh em của mình.

Nhân vật Lý Quỳ cũng đại diện cho một loạt hình tượng thường thấy trong tiểu thuyết ở Trung Hoa. Có sự tương đồng giữa Lý Quỳ với Trương Phi trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Đó là hình tượng nhân vật có sức địch muôn người, luôn xung phong trước trận tiền, dũng cảm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng đi kèm với đó là tính cách nóng nảy, mất bình tĩnh, không biết phải trái, đúng sai.

Cái chết đau thương của Lý Quỳ

Anh hung Luong Son Bac co ket cuc dang thuong nhat Thuy Hu

Tống Giang bị những nịnh thần trong chiều ganh ghét, giả chiếu vua ban rượu độc.

Khi Tống Giang bị giải đi xử chém, Lý Quỳ xông vào pháp trường cùng với các hảo hán Lương Sơn cứu Tống Giang. Kể từ đó, cuộc đời Lý Quý gắn liền với Tống Giang ở Lương Sơn Bạc.

Sau khi lên Lương Sơn làm đầu lĩnh, Lý Quỳ vì nhớ gia đình nên xin phép Tống Giang xuống núi về quê. Tống Giang gợi ý Lý Quỳ hãy đem theo cả gia đình mình lên Lương Sơn cùng chung sống, vì ông đã giết người ở Giang Châu nên sẽ làm liên luỵ đến gia đình. Nhưng Lý Quỳ không biết rằng vì làm theo lời Tống Giang mà sau này cõng mẹ lên núi để mẹ bị hổ ăn thịt.

Lý Quỳ nóng nảy, ương bướng nhưng rất hăng hái, nhiệt tình và trung thành với Tống Giang. Có một số lần Lý Quỳ vô tâm, giận dỗi, bỏ trốn khỏi Lương Sơn vì bị Tống Giang doạ chặt đầu nhưng rồi lại quay lại.

Sau khi quân Lương Sơn thắng lợi trong chiến dịch chinh phạt Phương Lạp, Lý Quỳ được vua Tống Huy Tông phong chức vị. Lý Quỳ bản chất chỉ muốn sống cuộc đời ở Lương Sơn Bạc, nhưng vì đã theo Tống Giang nên đành miễn cưỡng ở lại.

Đến khi Tống Giang bị gian thần hãm hại, giả chiếu của hoàng đế ban rượu độc, Lý Quỳ được gọi đến cùng uống rượu để cả hai cùng chết.

Cái kết của Tống Giang và  Lý Quỳ trong phim.

Theo Qulishi, chiêu an, quy phục hoàng đế nhà Tống được coi là ranh giới đỏ mà Tống Giang không bao giờ làm trái.

Đó là lý do dù tập hợp một lực lượng đáng kể ở Lương Sơn với 107 anh hùng, nhưng Tống Giang chỉ muốn một ngày quy phục triều đình.

Lý Quỳ thì khác, nhân vật hung hăng, lỗ mãng này chỉ chấp nhận chiêu an vì còn được ở gần Tống Giang, vì còn mục đích sống. Tống Giang biết chỉ có mình mới kiểm soát được Lý Quỳ nên đã lừa cho uống rượu độc.

Tống Giang nói: “Sau khi ta chết, ta sợ Thiết Ngưu sẽ làm phản”. Khi Lý Quỳ biết Tống Giang cho mình uống rượu độc thì đã muộn, chỉ kịp nói: “Thiết ngưu khi sống theo hầu huynh trưởng. Sau khi chết cũng làm ma theo hầu huynh trưởng”.

Câu nói cuối cùng khiến người yêu Thủy Hử rơi lệ đã phản ánh một số phận đáng thương nhất. Lý Quỳ phạm tội ác mà bị người đời xa lánh, mẹ chết mà không làm gì được, chuỗi ngày sống vui vẻ ở Lương Sơn không kéo dài lâu, khi Tống Giang uống rượu độc, Lý Quỳ cũng phải đi theo.

Có thể nói, trong cả cuộc đời, Lý Quỳ gần như không có sự lựa chọn. Thiết Ngưu nghe theo Tống Giang một cách mù quáng vì đó là người ông cảm thấy được tôn trọng. Đến cuối cùng, Lý Quỳ không tự quyết định được số phận của mình. Vì lẽ đó nên có thể nói rằng Lý Quỳ là anh hùng Lương Sơn có kết cục đáng thương nhất.

VietBao.vn