Chuyến bay “quỷ Sa-tăng tới địa ngục vào thứ sáu ngày 13”

Những hành khách đặt chuyến bay số hiệu 666 của hãng hàng không Finnair hôm 13-10 được mô tả là hết sức can đảm bởi đây là chuyến bay cuối cùng trước khi Finnair loại bỏ hoàn toàn số hiệu 666 trên các chuyến bay của hãng.

Đi máy bay vào “ngày không may mắn nhất của năm – thứ sáu ngày 13” có thể giúp hành khách tiết kiệm được một chút nhưng có lẽ ai cũng muốn tránh hành trình tới TP Helsinki – Phần Lan vào ngày được cho là xui xẻo này.

Hãng hàng không Finnair duy trì chuyến bay từ TP Copenhagen – Đan Mạch đến TP Helsinki – Phần Lan dành cho các hành khách can đảm vào mỗi dịp thứ sáu ngày 13 bắt đầu từ năm 2006. Tuy nhiên, sau chuyến bay số hiệu 666 vào ngày 13-10 năm nay, Finnair sẽ loại bỏ hoàn toàn số hiệu này trên các chuyến bay của hãng.

“Hôm nay sẽ là lần cuối cùng chuyến bay AY666 của chúng tôi bay tới HEL (TP Helsinki, cũng khiến người ta liên tưởng đến từ “hell” – địa ngục)” – phát ngôn viên của Finnair thông báo. Ngay cả con số 666 cũng được phương Tây xem là dấu ấn của quỷ Sa-tăng.

Chuyen bay �Squy Sa-tang toi dia nguc vao thu sau ngay 13�

Một máy bay của hãng hàng không Finnair. Ảnh: REUTERS

Cũng theo người phát ngôn của Finnair, từ ngày 29-10, một số chuyến bay của hãng sẽ thay đổi, trong đó chuyến bay số hiệu AY666 từ TP Copenhagen đến TP Helsinki sẽ đổi thành AY954. “Trong 11 năm qua, chúng tôi đã duy trì chuyến bay AY666 tới HEL vào thứ sáu ngày 13 tổng cộng 21 lần” – người phát ngôn thống kê.

Phi công Juha-Pekka Keidasto của Finnair cho biết ông không mê tín dị đoan hoặc sợ hãi khi phải bay vào mỗi dịp thứ sáu ngày 13. “Chúng tôi thường nói đùa về ngày này. Tôi không phải là một người mê tín dị đoan. Đối với tôi, đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nếu có hành khách nào lo lắng về chuyến bay 666 hôm 13-10, phi hành đoàn luôn sẵn sàng giúp đỡ họ” – phi công Keidasto trấn an.

Chuyến bay số hiệu 666 cuối cùng của Finnair khởi hành từ thủ đô của Đan Mạch lúc 13 giờ 20 phút ngày 13-10 (giờ địa phương), dự kiến hạ cánh tại TP Helsinki trước 16 giờ cùng ngày. Phạm Nghĩa (Theo The Telegraph)

VietBao.vn

Vệ sĩ của Tổng thống Philippines tử vong với vết đạn trên ngực

Một sĩ quan thuộc lực lượng vệ sĩ của Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte được phát hiện tử vong vào ngày hôm nay 26/9.

Theo Straits Times, sáng hôm nay, một vệ sĩ của Tổng thống Philippines đã được phát hiện tử vong tại nhà riêng gần nơi ông Duterte ở tại Thủ đô Manila.

Ve si cua Tong thong Philippines tu vong voi vet dan tren nguc

Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte. 

Thiếu tướng Lope Dagoy, người đứng đầu nhóm vệ sĩ của Tổng thống (PSG) nói với các phóng viên, Thiếu tá Harim Gonzaga (37 tuổi) đã bị bắn vào ngực. Thi thể viên sĩ quan này được phát hiện bởi vợ của ông vào lúc 8 giờ 50 phút sáng nay.

Thiếu tá Gonzaga hiện đang ở cùng gia đình tại một khu đất nơi đặt trụ sở của PSG và nhà riêng của Tổng thống Duterte.

Theo Thiếu tướng Dagoy, ông Duterte có mặt tại khu vực vào thời điểm đó, nhưng vào thời điểm xảy ra vụ tai nạn ông ở khá xa nhà của vệ sĩ Gonzaga.

Văn phòng của Tổng thống nằm ở Điện Malacanang, phía đối diện của bờ sông so với trụ sở của PSG.

Ve si cua Tong thong Philippines tu vong voi vet dan tren nguc

Thiếu tá Harim Gonzaga

Thiếu tướng Dagoy từ chối bình luận về khả năng ông Gonzaga tự sát, hay do súng tự cướp cò, nhưng ông đã loại trừ khả năng bị ám sát.

“Không có dấu hiệu ẩu đả tại hiện trường”, ông Dagoy nói với các phóng viên. Ông cho hay, một người lính đã nghe thấy tiếng súng khi đi qua con phố nhà Thiếu tá Gonzaga, nhưng ông không nghĩ có điều bất ổn xảy ra bởi vì nó nằm ở khu vực gần trường bắn.

Thiếu tá Gonzaga thuộc nhóm PSG nhưng không nằm trong số những người hộ tống chính thức cho Tổng thống Duterte trong các chuyến thăm và làm việc chính thức, Thiếu tướng Dagoy cho biết. 

Xem thêm: Mỹ bất ngờ lên tiếng về cái chết của Tướng Nga ở Syria

D.T

VietBao.vn

Hai sát nhân vượt ngục như trong phim nhờ giấy tờ giả

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Charles Walker và Joseph Jenkins, đều 34 tuổi, đã vượt ngục khỏi nhà tù Franklin, hạt Orange, bang Florida, vào năm 2013 mặc dù tòa án không hề ra lệnh phóng thích.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

“Hai tên sát nhân đã ung dung ra khỏi nhà tù và chúng tôi đang tìm cách bắt lại”, Angelo Nieves, người phát ngôn của lực lượng cảnh sát hạt Orange, nói.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Văn phòng cảnh sát trưởng phát hiện Jenkins và Walker lần lượt ra khỏi tù trong ngày 27/9 và 8/10 năm 2013.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Hai phạm nhân đã cấu kết với bên ngoài để đưa giấy tờ với những chữ ký giả mạo của một thẩm phán mang tên Belvin Perry để nhân viên giám ngục tưởng rằng tòa án quyết định giảm án cho hai tên sát nhân.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Văn phòng hành chính của hạt Orange tiếp nhận những giấy đó, khi kịp nhận ra giấy tờ giả thì hai phạm nhân đã “cao chạy xa bay”.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Ban quản lý trại giam Franklin không thể hiểu nổi tại sao một vụ tẩu thoát như phim Hollywood lại diễn ra một cách đơn giản như vậy.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Chân dung Joseph Jenkins (trái) và Charles Walker (phải) hai kẻ đã bước ra khỏi trại giam một cách đàng hoàng nhờ giấy giảm án giả mạo.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

“Mọi giấy tờ mà chúng trình đều bình thường. Các quy trình diễn ra hợp lệ. Văn phòng hành chính tuân thủ mọi thủ tục và làm việc theo đúng luật”, Misty Cash, người phát ngôn của Cơ quan Quản giáo bang Florida, phát biểu.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Bà Leesa Bainbridge, đại diện Văn phòng hành chính tòa án hạt Orange, thừa nhận rằng văn phòng xử lý hàng nghìn trang tài liệu mỗi ngày nên không thể kiểm chứng mức độ chân thực của những tài liệu mà các cơ quan khác chuyển tới.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

“Nơi làm việc của chúng tôi giống như một bưu điện. Tài liệu tới và chúng tôi chuyển chúng tới cơ quan tiếp theo”, bà nói.

Hai sat nhan vuot nguc nhu trong phim nho giay to gia

Giới chức bang Florida xác nhận rằng Jenkins và Walker là hai trong số 18 tù nhân trong bang đang lẩn tránh lệnh truy nã của cảnh sát.

VietBao.vn

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp

Những thiết kế cúp ngực đặc biệt luôn được nhiều sao nữ yêu thích để tăng sự nổi bật của mình khi xuất hiện trước công chúng. Tuy sexy là vậy, nhưng những thiết kế quây cúp ngực không phải ai cũng mặc đẹp. 

Mặc dù là kiểu váy quây nhưng phần ngực được thiết kế rõ dáng cúp, nên chỉ đẹp khi phần “cúp” vừa với khuôn ngực của người mặc. 

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 1.

Sao mặc đẹp thiết kế này phải kể đến Thuỷ Tiên, mới đây người đẹp xuất hiện với thiết kế quây cúp ngực tinh tế.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 2.

Phần “cúp” được thiết kế phù hợp rất vừa vặn giúp tôn lên các đường cong của Thuỷ Tiên.

Bên cạnh đó cũng có không ít các trường hợp mặc kém đẹp: 

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 3.

Hoa hậu Mỹ Linh cũng gặp “tai nạn” khi chọn kiểu váy quây cúp ngực này. Chiếc váy không chỉ làm lộ nhược điểm vòng 2…

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 4.

… mà còn khiến cho phần ngực của Hoa hậu trông như phẳng lì.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 5.

Thêm 1 lần khác Mỹ Linh cũng bị thiết kế này khiến vòng 1 như… phẳng lì.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 6.

Thật sự là nhìn ngang hay nhìn dọc thì cũng không thấy ngực đâu.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 7.

Ngay cả Huyền My cũng sai lầm khi chọn thiết kế quây cúp ngực này cho mình. Đây ắt hẳn là minh chứng cho việc vòng 1 đẫy đà chưa chắc đã đẹp.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 8.

Phần cúp ngực không những không vừa vặn, mà còn khiến cho vòng 1 của Huyền My như bị “bức tử”.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 9.

Đến cả thần tiên tỉ tỉ Thu Thảo – được mệnh danh là mặc gì cũng đẹp, cũng không nên chọn thiết kế này. Thiết kế cúp ngực này khiến cho vòng 1 của người đẹp trông như bị tớn lên tận cổ.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 10.
Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 11.

Lan Khuê cũng có lần bị thiết kế quây cúp ngực này “dìm dáng”, khiến cho vòng 1 đi đâu mất, mà chỉ nhìn thấy 2 chiếc cúp ngực “trồi” lên.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 12.

Đúng là thiết kế này không dành cho Lan Khuê rồi.

Váy quây cúp ngực nhìn sexy thật, nhưng không phải ai mặc cũng đẹp - Ảnh 13.

Mặc thiết kế quây cúp ngực thì ít ra phần cúp cũng phải vừa ngực chứ đừng “bửa” ra như thế này.

Đăng ảnh công nương Kate lộ ngực, báo Pháp bị phạt

Hai tờ báo Pháp phải bồi thường cho vợ chồng hoàng tử Anh William và Kate 92.000 bảng Anh (khoảng 2,7 tỷ đồng) vì đăng ảnh lộ ngực của công nương Kate.

Hai “đầu não” của chương trình hạt nhân Triều Tiên

Cá khổng lồ “diễu hành” trên phố

Hình ảnh rõ nét cực hiếm về khu vực bí mật nhất nước Mỹ

Số tiền bồi thường trên là khá nhỏ so với mức mà cặp đôi hoàng gia Anh yêu cầu 1,4 triệu bảng, song luật sư của William và Kate là Jean Veil cho hay, nó cao gấp đôi so với các vụ tương tự.

Dang anh cong nuong Kate lo nguc, bao Phap bi phat
 

Phán quyết trên do một tòa án ở Nanterre, khu vực ngoại ô Paris (Pháp) đưa ra 5 năm sau đơn kiện được nộp, RT đưa tin.

Tranh chấp nảy sinh từ năm 2012, khi một bức ảnh chụp công nương Kate chỉ mặc quần bơi lúc đi nghỉ cùng chồng tại Provence xuất hiện trên trang bìa và trong một bài báo của tờ Closer dưới tiêu đề “Ôi trời ơi”.

Closer cũng đăng một bức ảnh khác, trong đó có cảnh Hoàng tử William đang xoa kem chống nắng lên lưng vợ. Ảnh này cũng khiến vợ chồng hoàng tử Anh buồn lòng.

William và Kate cho rằng 1,4 triệu bảng là mức bồi thường thích hợp mà tạp chí trên phải trả sau khi các tấm ảnh riêng tư của họ lan truyền khắp thế giới.

Tổng biên tập Closer, Laurence Pieu, 51 tuổi và Ernest Mauri, 71 tuổi, giám đốc tập đoàn Mondadori chịu trách nhiệm xuất bản tạp chí Closer cũng phải nộp phạt tối đa 42.000 bảng mỗi người.

Dù phần lớn số tiền phạt sẽ do Closer nộp song một tờ báo vùng La Provence cũng phải nộp 3.000 bảng do đăng một tấm ảnh khác, không phải lộ ngực, của cặp đôi hoàng gia Anh. Tờ báo vùng này đăng ảnh của công nương Kate một tuần trước bức ảnh lộ ngực xuất hiện trên Closer.

  • Hoài Linh

VietBao.vn

Thành phố ở Canada bị kiện vì cấm phụ nữ đi bơi để ngực trần

thanh-pho-o-canada-bi-kien-vi-cam-phu-nu-di-boi-de-nguc-tran

Trong một cuộc biểu tình đòi quyền được để ngực trần ở nơi công cộng ở thành phố Waterloo, bang Ontario, Canada vào tháng 8/2015, phụ nữ cầm tấm biển ghi “Khỏa thân không dung tục”. Ảnh: CBS.

Một nữ công dân đã kiện thành phố Cornwall, miền đông bang Ontario, Canada phân biệt đối xử dựa trên giới tính vì cấm phụ nữ để ngực trần, Toronto Star đưa tin.

“Thành phố quy định nữ công dân trên 10 tuổi phải mặc áo che ngực”, thị trưởng Leslie O’Shaughness cho biết.

Cornwall ban hành lệnh cấm phụ nữ để ngực trần từ năm 1996. Nhưng vào tháng 12 năm đó, Tòa án thượng thẩm bang Ontario đã xử thắng cho một phụ nữ để ngực trần đi bộ trên phố. Điều đó có nghĩa là tất cả nữ công dân của bang sau đó được quyền để ngực trần nơi công cộng.

Căn cứ phán quyết của tòa án bang, từ đó đến nay, nhiều thành phố địa phương đã bị kiện.

Trong vụ kiện gần đây nhất, nguyên đơn đã nêu tên một công viên nước và 7 khách sạn địa phương, cáo buộc những nơi này vi phạm nhân quyền.

“Chúng tôi nói với nữ khách hàng trong e-mail rằng chúng tôi phục vụ các gia đình ở đây. Và chúng tôi rất cảm ơn nếu cô mặc đồ bơi trong khi lưu trú ở khách sạn”, ông Lecky, giám đốc khách sạn Ramada Cornwall, một trong 7 khách sạn bị kiện, cho biết người phụ nữ đâm đơn kiện chưa bao giờ ở tại khách sạn của ông và chỉ viết thư hỏi liệu khách sạn có cho phép khách hàng bơi ngực trần hay không.

Ông Lecky cho biết thêm sau khi tham vấn luật sư, khách sạn ông quyết định cho phép tất cả các khách nữ được phép để ngực trần ở bể bơi nếu muốn.

An Hồng

Cuộc cướp ngục khởi nguồn cho ngày Quốc khánh Pháp

Pháp duyệt binh kỷ niệm ngày quốc khánh năm 2016. Video: AFP

Người dân Pháp sắp kỷ niệm 228 năm ngày Quốc khánh, hay còn gọi là ngày Bastille, với lễ duyệt binh hoành tráng cùng các màn bắn pháo hoa và những bữa tiệc. Ngày lễ này xuất phát từ một cuộc cướp ngục diễn ra vào năm 1789, châm ngòi cho cuộc Cách mạng Pháp và có sức lan tỏa mạnh mẽ trên toàn châu Âu thời kỳ đó, theo Time.

Dan Edelstein, chủ nhiệm khoa Văn học, Văn hóa và Ngôn ngữ tại Đại học Stanford và là một chuyên gia về nước Pháp thế kỷ 18, cho biết nước Pháp trải qua mùa hè năm 1789 đầy khó khăn với nạn thiếu thốn lương thực, sưu cao thuế nặng và tình trạng quân sự hóa thủ đô Paris do các chính sách của Vua Louis XVI.

Trước nguy cơ một cuộc cách mạng có thể nổ ra bất cứ lúc nào, hầu tước Bernard-Rene Jordan de Launay, người cai quản ngục Bastille trấn giữ phía đông Paris, lo sợ pháo đài của mình sẽ bị tấn công nên yêu cầu được tăng viện hỏa lực. Ngày 12/7, pháo đài Bastille tiếp nhận 250 thùng thuốc súng, trong khi Launay đưa lính của mình tới đây để bảo vệ.

Pháo đài Bastille được xây dựng từ cuối thập niên 1300 để làm nơi đồn trú cho đội quân cận vệ của Vua Charles V, cũng như bảo vệ sườn đông Paris khỏi những cuộc tấn công của người Anh trong Cuộc chiến Trăm năm (1337-1453). Đây là một trong những công trình lớn nhất ở Paris, với tường thành cao tới 25 mét, cùng một đội quân thường trực trú đóng để bảo vệ và giữ gìn trị an trong thành.

Pháo đài Bastille sau đó trở thành một nhà tù, nơi Vua Louis tống giam các tù nhân chính trị và những người chống đối. Những vụ bắt giam người tùy tiện của Vua Louis XVI khiến nỗi giận dữ của người dân Paris ngày càng gia tăng.

Đến ngày 11/7, khi Vua Louis vô cớ sa thải Bộ trưởng Tài chính Jacques Necker, cơn giận của người dân Paris trở nên sôi sục. Hôm sau, đám đông vài nghìn người tụ tập bên ngoài Cung điện Hoàng gia, sau đó kéo nhau tới điện Tuileries để đòi Vua Louis phục chức cho Necker. Tại đây, trung đoàn kỵ binh hoàng gia được huy động để giải tán đám đông, hành động bị coi như một cuộc tấn công cố ý nhắm vào dân thường.

Lực lượng Cận vệ Pháp được huy động để vãn hồi trật tự, nhưng nhiều binh lính từ chối nổ súng vào người dân, thậm chí nhiều cận vệ đã đào ngũ và gia nhập phong trào nổi dậy. Các quan chức hoàng gia bị tấn công, rượt đuổi khắp thành phố, nhiều cơ quan chính quyền bị cướp phá.

Trong ngày 12 và 13/7, người dân Paris tập trung thu thập vũ khí nhằm chống lại âm mưu tấn công từ phe bảo hoàng. Các cửa hàng vũ khí, các kho súng nhỏ đều bị người dân cướp phá để tự vũ trang.

Sáng 14/7, vài nghìn người kéo tới Điện Invalides ở phía tây Paris, nơi có một kho súng trường lớn và vài khẩu đại bác cỡ nhỏ dưới tầng hầm. Đám đông tràn vào tòa nhà, cướp kho vũ khí, trong khi binh lính của những trung đoàn đóng quân gần đó từ chối can thiệp.

Những người nổi dậy tìm được khoảng 30.000 khẩu súng, nhưng có rất ít thuốc súng và đạn dược. Đúng lúc đó, một cận vệ đào tẩu tiết lộ thông tin rằng 250 thùng thuốc súng vừa được chuyển tới ngục Bastille. Đám đông lập thành một đoàn người dài 4 km cùng vài khẩu đại bác kéo tới pháo đài này.

Tới nơi, họ cử đại diện ra đàm phán với hầu tước Launay, với hy vọng rằng viên quản ngục này sẽ cho phép họ tiếp cận với kho thuốc súng trong pháo đài, giống như các sĩ quan ở Điện Invalides. Tuy nhiên Launay không chịu thỏa hiệp, bởi ông ta vừa nhận được lệnh từ Cung điện Hoàng gia, yêu cầu phải bảo vệ pháo đài Bastille bằng mọi giá. Launay có trong tay 120 lính cùng 18 khẩu đại bác, ông ta tin rằng mình đủ sức bảo vệ pháo đài Bastille kiên cố trước đám đông vài nghìn người.

Sau khi thương thảo với đại diện của người dân, Launay đồng ý rút 18 khẩu đại bác, nhưng kiên quyết không giao lại kho thuốc súng cho họ. Đến 13h30, một nhóm nhỏ người dân trèo qua cổng thành, vào được tới khoảnh sân giữa của ngục Bastille. Lo sợ một cuộc tấn công quy mô lớn, Launay ra lệnh cho binh sĩ nổ súng vào những người đột nhập, một quyết định sai lầm khiến hầu tước này phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Nghe tiếng súng nổ, đám đông quanh Bastille ào tới và vây hãm pháo đài suốt ba giờ. Những người lính đào tẩu giúp họ sử dụng đại bác bắn liên tiếp vào cổng thành. Nhận thấy tình hình trở nên vô vọng, các sĩ quan dưới quyền Launay thuyết phục ông đầu hàng.

cuoc-cuop-nguc-khoi-nguon-cho-ngay-quoc-khanh-phap

Những người nổi dậy tấn công pháo đài Bastille. Ảnh: TIME.

Launay ban đầu giở trò đe dọa những người nổi dậy rằng nếu họ không ngừng tấn công, ông ta sẽ cho nổ kho thuốc súng, biến phần lớn đông Paris thành bình địa. Khi lời đe dọa này không hiệu nghiệm, Launay quyết định kéo cờ trắng trên pháo đài và đầu hàng lúc 17h.

Đám đông lập tức tràn vào ngục Bastille, bắt giữ Launay và phóng thích 7 tù nhân đang bị giam giữ tại đây. Lãnh đạo cuộc nổi dậy ra lệnh đưa Launay tới tòa thị chính để xét xử, nhưng trên đường áp giải, ông ta bị đám đông lôi kéo và giết chết bằng dao. Pháo đài Bastille bị người dân kiểm soát và sau đó bị phá hủy theo lệnh của Công xã Paris.

Cuộc cướp ngục Bastille trở thành một trong những sự kiện biểu tượng của lịch sử châu Âu, châm ngòi cho cuộc Cách mạng Pháp, chấm dứt chế độ cai trị của dòng họ Bourbon. Năm 1792, chế độ quân chủ Pháp bị bãi bỏ, Vua Louis và Hoàng hậu Marie-Antoinette bị đưa lên đoạn đầu đài vì tội phản bội một năm sau đó.

Dù phải gần một thế kỷ sau, ngày 14/7 mới được coi là quốc khánh của nước Pháp, đây vẫn là sự kiện có tầm ảnh hưởng lớn không chỉ với nước Pháp mà còn với toàn châu Âu. “Nếu có tiếng súng nào vang dội khắp thế giới, đó là khi người Paris cướp ngục Bastille”, Edelstein nhấn mạnh.

Trí Dũng

Cuộc cướp ngục châm ngòi cho Cách mạng Pháp

Pháp duyệt binh kỷ niệm ngày quốc khánh năm 2016. Video: AFP

Người dân Pháp sắp kỷ niệm 228 năm ngày Quốc khánh, hay còn gọi là ngày Bastille, với lễ duyệt binh hoành tráng cùng các màn bắn pháo hoa và những bữa tiệc. Ngày lễ này xuất phát từ một cuộc cướp ngục diễn ra vào năm 1789, châm ngòi cho cuộc Cách mạng Pháp và có sức lan tỏa mạnh mẽ trên toàn châu Âu thời kỳ đó, theo Time.

Dan Edelstein, chủ nhiệm khoa Văn học, Văn hóa và Ngôn ngữ tại Đại học Stanford và là một chuyên gia về nước Pháp thế kỷ 18, cho biết nước Pháp trải qua mùa hè năm 1789 đầy khó khăn với nạn thiếu thốn lương thực, sưu cao thuế nặng và tình trạng quân sự hóa thủ đô Paris do các chính sách của Vua Louis XVI.

Trước nguy cơ một cuộc cách mạng có thể nổ ra bất cứ lúc nào, hầu tước Bernard-Rene Jordan de Launay, người cai quản ngục Bastille trấn giữ phía đông Paris, lo sợ pháo đài của mình sẽ bị tấn công nên yêu cầu được tăng viện hỏa lực. Ngày 12/7, pháo đài Bastille tiếp nhận 250 thùng thuốc súng, trong khi Launay đưa lính của mình tới đây để bảo vệ.

Pháo đài Bastille được xây dựng từ cuối thập niên 1300 để làm nơi đồn trú cho đội quân cận vệ của Vua Charles V, cũng như bảo vệ sườn đông Paris khỏi những cuộc tấn công của người Anh trong Cuộc chiến Trăm năm (1337-1453). Đây là một trong những công trình lớn nhất ở Paris, với tường thành cao tới 25 mét, cùng một đội quân thường trực trú đóng để bảo vệ và giữ gìn trị an trong thành.

Pháo đài Bastille sau đó trở thành một nhà tù, nơi Vua Louis tống giam các tù nhân chính trị và những người chống đối. Những vụ bắt giam người tùy tiện của Vua Louis XVI khiến nỗi giận dữ của người dân Paris ngày càng gia tăng.

Đến ngày 11/7, khi Vua Louis vô cớ sa thải Bộ trưởng Tài chính Jacques Necker, cơn giận của người dân Paris trở nên sôi sục. Hôm sau, đám đông vài nghìn người tụ tập bên ngoài Cung điện Hoàng gia, sau đó kéo nhau tới điện Tuileries để đòi Vua Louis phục chức cho Necker. Tại đây, trung đoàn kỵ binh hoàng gia được huy động để giải tán đám đông, hành động bị coi như một cuộc tấn công cố ý nhắm vào dân thường.

Lực lượng Cận vệ Pháp được huy động để vãn hồi trật tự, nhưng nhiều binh lính từ chối nổ súng vào người dân, thậm chí nhiều cận vệ đã đào ngũ và gia nhập phong trào nổi dậy. Các quan chức hoàng gia bị tấn công, rượt đuổi khắp thành phố, nhiều cơ quan chính quyền bị cướp phá.

Trong ngày 12 và 13/7, người dân Paris tập trung thu thập vũ khí nhằm chống lại âm mưu tấn công từ phe bảo hoàng. Các cửa hàng vũ khí, các kho súng nhỏ đều bị người dân cướp phá để tự vũ trang.

Sáng 14/7, vài nghìn người kéo tới Điện Invalides ở phía tây Paris, nơi có một kho súng trường lớn và vài khẩu đại bác cỡ nhỏ dưới tầng hầm. Đám đông tràn vào tòa nhà, cướp kho vũ khí, trong khi binh lính của những trung đoàn đóng quân gần đó từ chối can thiệp.

Những người nổi dậy tìm được khoảng 30.000 khẩu súng, nhưng có rất ít thuốc súng và đạn dược. Đúng lúc đó, một cận vệ đào tẩu tiết lộ thông tin rằng 250 thùng thuốc súng vừa được chuyển tới ngục Bastille. Đám đông lập thành một đoàn người dài 4 km cùng vài khẩu đại bác kéo tới pháo đài này.

Tới nơi, họ cử đại diện ra đàm phán với hầu tước Launay, với hy vọng rằng viên quản ngục này sẽ cho phép họ tiếp cận với kho thuốc súng trong pháo đài, giống như các sĩ quan ở Điện Invalides. Tuy nhiên Launay không chịu thỏa hiệp, bởi ông ta vừa nhận được lệnh từ Cung điện Hoàng gia, yêu cầu phải bảo vệ pháo đài Bastille bằng mọi giá. Launay có trong tay 120 lính cùng 18 khẩu đại bác, ông ta tin rằng mình đủ sức bảo vệ pháo đài Bastille kiên cố trước đám đông vài nghìn người.

Sau khi thương thảo với đại diện của người dân, Launay đồng ý rút 18 khẩu đại bác, nhưng kiên quyết không giao lại kho thuốc súng cho họ. Đến 13h30, một nhóm nhỏ người dân trèo qua cổng thành, vào được tới khoảnh sân giữa của ngục Bastille. Lo sợ một cuộc tấn công quy mô lớn, Launay ra lệnh cho binh sĩ nổ súng vào những người đột nhập, một quyết định sai lầm khiến hầu tước này phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Nghe tiếng súng nổ, đám đông quanh Bastille ào tới và vây hãm pháo đài suốt ba giờ. Những người lính đào tẩu giúp họ sử dụng đại bác bắn liên tiếp vào cổng thành. Nhận thấy tình hình trở nên vô vọng, các sĩ quan dưới quyền Launay thuyết phục ông đầu hàng.

cuoc-cuop-nguc-cham-ngoi-cho-cach-mang-phap

Những người nổi dậy tấn công pháo đài Bastille. Ảnh: TIME.

Launay ban đầu giở trò đe dọa những người nổi dậy rằng nếu họ không ngừng tấn công, ông ta sẽ cho nổ kho thuốc súng, biến phần lớn đông Paris thành bình địa. Khi lời đe dọa này không hiệu nghiệm, Launay quyết định kéo cờ trắng trên pháo đài và đầu hàng lúc 17h.

Đám đông lập tức tràn vào ngục Bastille, bắt giữ Launay và phóng thích 7 tù nhân đang bị giam giữ tại đây. Lãnh đạo cuộc nổi dậy ra lệnh đưa Launay tới tòa thị chính để xét xử, nhưng trên đường áp giải, ông ta bị đám đông lôi kéo và giết chết bằng dao. Pháo đài Bastille bị người dân kiểm soát và sau đó bị phá hủy theo lệnh của Công xã Paris.

Cuộc cướp ngục Bastille trở thành một trong những sự kiện biểu tượng của lịch sử châu Âu, châm ngòi cho cuộc Cách mạng Pháp, chấm dứt chế độ cai trị của dòng họ Bourbon. Năm 1792, chế độ quân chủ Pháp bị bãi bỏ, Vua Louis và Hoàng hậu Marie-Antoinette bị đưa lên đoạn đầu đài vì tội phản bội một năm sau đó.

Dù phải gần một thế kỷ sau, ngày 14/7 mới được coi là quốc khánh của nước Pháp, đây vẫn là sự kiện có tầm ảnh hưởng lớn không chỉ với nước Pháp mà còn với toàn châu Âu. “Nếu có tiếng súng nào vang dội khắp thế giới, đó là khi người Paris cướp ngục Bastille”, Edelstein nhấn mạnh.

Trí Dũng

Địa ngục của phụ nữ Triều Tiên trốn chạy sang Trung Quốc

dia-nguc-cua-phu-nu-trieu-tien-tron-chay-sang-trung-quoc

Nông dân Triều Tiên làm ruộng. Phía bên kia là điểm khởi đầu từ phía đông của Vạn Lý Trường Thành thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Ảnh: Reuters.

Nạn đói xảy ra ở Triều Tiên suốt những năm 1990 tạo ra làn sóng di cư khỏi quốc gia này. Hiện không rõ có bao nhiêu người chạy sang Trung Quốc. Có khoảng 30.000 người đã đào tẩu sang một nước thứ ba như Hàn Quốc, theo Sylvia Yu, phóng viên báo SCMP.

Tuy nhiên, đối với những phụ nữ Triều Tiên sang Trung Quốc tị nạn, họ trở thành nạn nhân của bọn buôn người ngay khi đặt chân sang biên giới. Phụ nữ Triều Tiên thường bị bán làm vợ cho các gia đình nghèo Trung Quốc hay bị cưỡng ép đi đóng phim, chụp ảnh khiêu dâm trực tuyến cho các trang web phục vụ đàn ông Hàn Quốc.

Dan Chung, chuyên gia của Crossing Bordes (CB) – một tổ chức phi chính phủ (NGO) hỗ trợ phụ nữ Triều Tiên và trẻ em là nạn nhân của nạn buôn người, cho biết họ không đủ nguồn lực để giúp đỡ những trẻ em sinh ra trong các cuộc hôn nhân cưỡng bức với bố là người Trung Quốc, còn mẹ là người Triều Tiên. Nhiều trẻ không có quốc tịch nên không được đi học, mặc dù chính phủ Trung Quốc đã cấp thẻ căn cước cho một số trẻ tị nạn Triều Tiên năm 2009.

“Các em đều sinh ra trong cảnh nghèo đói”, Chung nói. “Đa số lớn lên trong cảnh bị mẹ bỏ rơi, hoặc mẹ đột nhiên biến mất hay bị cảnh sát Trung Quốc bắt giữ và không bao giờ biết tin về mẹ nữa”.

Một bé gái trong trung tâm của CB kể rằng mẹ dặn em không được nói cho cảnh sát biết bà trốn trong cái hố dưới lòng đất. Tuy nhiên, khi cảnh sát tới tìm mẹ, em chỉ vào cái hố và mẹ bị đưa đi, bé không bao giờ còn nhìn thấy mẹ nữa.

Vấn đề này càng nổi bật khi cuối tháng 6, Bộ Ngoại giao Mỹ xếp Trung Quốc là một trong những nước có tỷ lệ buôn người cao nhất thế giới, xếp cùng nhóm với Sudan, Iran và Triều Tiên.

Tim Peters, người điều hành tổ chức phi chính phủ Helping Hands Korea có trụ sở tại Hàn Quốc nhận xét “việc hạ xếp hạng của Trung Quốc rất xứng đáng”.

“Luật pháp hầu như không có tác dụng ở ba tỉnh đông bắc Trung Quốc giáp biên giới Triều Tiên, nơi nạn buôn bán phụ nữ Triều Tiên rất phổ biến. Hàng trăm nghìn phụ nữ bị đưa sang biên giới mắc kẹt tại các khu đèn đỏ hoặc bị đem bán cho các gia đình Trung Quốc”.

Phát biểu trên truyền hình, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cho biết Mỹ lo ngại về tình trạng cưỡng ép lao động, ăn xin và mại dâm ở Trung Quốc. Cưỡng ép lao động thường liên quan tới người di cư Triều Tiên sang Trung Quốc làm việc và toàn bộ tiền lương được gửi thẳng về chính phủ Triều Tiên.

dia-nguc-cua-phu-nu-trieu-tien-tron-chay-sang-trung-quoc-1

Một nữ binh sĩ Triều Tiên nhìn qua hàng rào ngăn biên giới Triều Tiên với thành phố Hà Khẩu, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Ảnh: News.

Trong những năm qua, một mạng lưới bí mật đã giải cứu những công dân Triều Tiên chạy tới Trung Quốc bằng cách đưa họ an toàn qua “hệ thống đường sắt ngầm” dài hơn 4.800 km sang một nước thứ ba như Hàn Quốc và được nhận làm công dân.

Một số phụ nữ bị buôn sang Trung Quốc luôn sống trong cảnh sợ hãi cực độ và chán ghét chồng. Nhiều người thậm chí còn bị bán đi bán lại nhiều lần sau khi vượt sông Đồ Môn sang Trung Quốc.

Su-jin là một trong số đó. Cô bị một kẻ dụ dỗ sẽ tìm được công việc và cuộc sống tốt đẹp hơn. Su-jin bị bán với giá 150 USD cho người chồng đầu tiên.

Park Ji-huyn là một người trốn khỏi Triều Tiên khi nạn đói xảy ra năm 1990, hiện sống ở Anh. Cô là điều phối viên của chương trình Liên minh Nhân quyền châu Âu về Triều Tiên. Park cho biết nếu đàn ông Trung Quốc bỏ tiền mua phụ nữ Triều Tiên mà thấy họ bị “hư hại” hay “vô dụng”, các “ông chồng” Trung Quốc sẽ lập tức bán lại “vợ” như một món hàng cho người khác.

Hơn ai hết, Park hiểu rõ điều này bởi cô từng bị bán cho một nông dân Trung Quốc với giá 5.000 tệ (800 USD) ngay khi đặt chân sang bên kia biên giới và trốn thoát sau 6 năm.

dia-nguc-cua-phu-nu-trieu-tien-tron-chay-sang-trung-quoc-2

Park Ji-huyn từng bị bán cho một ông chồng Trung Quốc năm 1998. Ảnh: Tổ chức Ân xá Quốc tế.

Vấn đề không chỉ xảy ra ở Trung Quốc. Một vài nhân viên của các tổ chức phi chính phủ chuyên giúp đỡ nạn nhân của bọn buôn người ước tính có khoảng 100.000 công nhân Triều Tiên đang làm việc ở Nga, lương trả trực tiếp cho chính phủ Bình Nhưỡng.

“Giống đa số lao động Triều Tiên làm việc theo hợp đồng ở nước ngoài, tiền lương của công nhân được thanh toán cho một giám sát viên hoặc cán bộ của chính phủ Triều Tiên. Những người này sẽ gửi thẳng tiền về nước”, một nhân viên có tên Peters cho biết.

Theo Chỉ số Nô lệ Toàn cầu – báo cáo thường niên về tình trạng nô lệ ở các quốc gia trên thế giới, ước tính lao động Triều Tiên ở nước ngoài kiếm được 2,3 tỷ USD cho chính phủ, trong khi đồng lương mỗi tháng của một người lao động là 120 – 150 USD. Họ “bị ép làm việc 20 giờ một ngày, hầu như không có ngày nghỉ”.

Steve Kim là người sáng lập tổ chức 318 Partners có trụ sở tại Mỹ. Đây là một tổ chức phi lợi nhuận chuyên giúp đỡ người tị nạn Triều Tiên. Kim cho biết ông đã gặp gỡ nhiều người Triều Tiên bị cưỡng ép lao động trong các nhà hàng, nông trại hay nhà máy, bị chủ doanh nghiệp Trung Quốc bóc lột và đe dọa trục xuất. Một vài người phản ứng khi không được trả lương và lập tức bị bỏ tù.

Năm 2006, một nhóm nhỏ những người theo đạo Thiên Chúa hay đi lễ nhà thờ bắt đầu gia nhập cuộc chiến chống buôn bán người ở Trung Quốc. Đây là một bước tiến đáng ghi nhận bởi phụ nữ hành nghề mại dâm thường bị khinh miệt và không được chào đón trong nhà thờ.

Ai Jin, một trong những người khởi xướng, cho biết cô từng tham gia giải cứu nạn nhân của bọn buôn người.

“Trước đây, tôi không muốn bắt tay với người hành nghề mại dâm. Tôi cho rằng người họ chỗ nào cũng bẩn. Bây giờ tôi đã thay đổi, coi họ như người thân trong nhà”, Ai Jin nói.

Một số nhóm người theo đạo và không theo đạo bắt đầu giải cứu phụ nữ và trẻ gái khỏi bọn buôn người ở các khu vực biên giới Trung Quốc như tỉnh Vân Nam và Hà Nam, cũng như miền bắc nước này.

Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất của họ là phải hoạt động bí mật, với hy vọng không bị chính quyền bắt được và cấm đoán. Ngoài ra, họ cũng phải đối mặt với sự trả thù của những băng nhóm tội phạm có tổ chức.

Ông Dan Chung cho biết hồi tháng 1, vài người đã bị bắt vì tội truyền giáo, trong khi họ chỉ đơn giản là cố vấn tinh thần cho những người Triều Tiên đào tẩu sang Trung Quốc.

“Đây là hồi chuông cảnh báo chúng tôi”, ông Chung nói.

Theo Sylvia Yu, tình trạng buôn bán người không chỉ xảy ra ở khu vực biên giới Trung – Triều, mà còn diễn ra nhiều năm qua ở vùng giáp ranh các nước Đông Nam Á như Việt Nam, Myanmar.

Xem thêm:

Mất cân bằng giới tính dẫn tới thừa hàng triệu đàn ông, cùng với việc phụ nữ nông thôn Trung Quốc di cư ra thành thị tìm việc và lấy chồng, là nguyên nhân chính của nạn buôn bán cô dâu.

Chính phủ Trung Quốc cho biết đã thực hiện nhiều biện pháp chống nạn buôn người nhưng theo Yu, chính quyền vẫn cần tăng cường hành động và bất kỳ nỗ lực nào của các tổ chức phi chính phủ hay dân thường nhằm giải cứu nạn nhân đều phải được tôn trọng.

Hồng Hạnh

100 người ngực trần phản đối đấu bò tót ở Tây Ban Nha

100 nhà hoạt động thuộc hai tổ chức phi chính phủ bảo vệ động vật PETA và AnimaNaturalis hôm 5/7 kêu gọi “lễ hội không đổ máu” trước thềm khai mạc tuần lễ đấu bò tót truyền thống San Fermin ở thành phố Pamplona, Tây Ban Nha, theo Euronews.

Họ cởi trần, đeo sừng giả, viết khẩu hiệu “chấm dứt đấu bò tót” lên ngực. Họ hô vang khẩu hiệu kêu gọi ngừng đấu bò và cho nổ pháo phủ đầy bột đỏ lên người. Hoạt động phản đối này diễn ra 14 năm nay nhưng lễ hội vẫn tiếp tục được tổ chức.

“Bắt đầu từ mai, sẽ có hơn 50 con bò bị tra tấn tới chết trong thành phố này”, Aida Gascon, giám đốc tổ chức AnimaNaturalis ở Tây Ban Nha nói.

“Chúng sẽ bị đám đông bức hại, làm cho quẫn bách và trải qua những giây phút cuối đời trong đau đớn và hành hạ”.

100-nguoi-nguc-tran-phan-doi-dau-bo-tot-o-tay-ban-nha

Người phản đối viết chữ “chấm dứt đấu bò” lên ngực. Ảnh: EuroNews.

Những người ủng hộ cho rằng đây là sự kiện truyền thống và quan trọng đối với ngành du lịch địa phương. Lễ hội San Fermin diễn ra trong 8 ngày, bắt đầu từ hôm 6/7, dự kiến thu hút hàng nghìn người tham dự.

Các nhà hoạt động chỉ trích ép bò chạy là hành động tàn ác. Những con bò giận dữ lao vào đám đông cũng khiến nhiều người bị thương. Tuy nhiên, ban tổ chức cho biết đã cố gắng giảm rủi ro bằng cách đưa ra lời khuyên giữ an toàn, đặc biệt là cách chạy khỏi lũ bò cho những người tham gia.

Lễ hội này bắt đầu từ những năm 1900 và tới nay đã có 15 người thiệt mạng. Nạn nhân mới nhất là một nam thanh niên 27 tuổi, chết năm 2009.

 Một cảnh trong lễ hội bò tót San Fermin. Video: RTVE.

Hồng Hạnh