Cú bắn trượt Su-22 để lộ điểm yếu tên lửa trên tiêm kích Mỹ

 Thử nghiệm tên lửa AIM-9X của Mỹ năm 2000. Video: USAF.

Tiêm kích F/A-18E Mỹ hôm 18/6 phải phóng liên tiếp hai quả tên lửa đối không mới có thể bắn rơi cường kích Su-22 của Syria ở cự ly gần. Các chuyên gia của National Interest cho rằng đây là minh chứng cho thấy vũ khí không phải lúc nào cũng tốt như quảng cáo, đặc biệt là trong chiến tranh hiện đại.

Khi tiếp cận cường kích Su-22 ở cự ly 800 m trên bầu trời gần Raqqa, tiêm kích F/A-18E đã phóng tên lửa không đối không tầm ngắn AIM-9X Sidewinder, nhưng quả đạn tối tân này vẫn bị mồi bẫy nhiệt của chiếc Su-22 đánh lừa. Phi công tiêm kích Mỹ buộc phải phóng tiếp AIM-120C AMRAAM, tên lửa dẫn đường tầm trung đắt đỏ hơn, để khuất phục chiếc cường kích lạc hậu.

Theo chuyên gia quân sự Dave Majumdar, tên lửa AIM-9X mới nhất được nhà sản xuất Raytheon quảng cáo là có tính năng tấn công mục tiêu ở góc lệch trục đạn lớn. Trong tình huống cận chiến, AIM-9X được coi là vũ khí hiệu quả nhất, có khả năng cơ động và kháng nhiễu cao hơn so với mẫu AIM-120 AMRAAM sử dụng đầu dò radar.

Việc mồi bẫy nhiệt trên Su-22 có thể đánh lừa đầu dò hồng ngoại ảnh nhiệt của tên lửa AIM-9X ở khoảng cách chưa đầy một km khiến giới chuyên gia rất sửng sốt, bởi loại tên lửa này vốn được thiết kế để tránh bị đánh lừa bằng mồi bẫy.

Kể từ thập niên 1980, mọi tên lửa thuộc dòng Sidewinder đều có tính năng này, trong đó biến thể AIM-9X là loại có uy lực nhất. Chuyên gia Majumdar cho rằng điểm mẫu chốt là không có công nghệ nào hoàn hảo, trong khi đối phương thường có kỹ năng khắc chế bí mật.

cu-ban-truot-su-22-de-lo-diem-yeu-ten-lua-tren-tiem-kich-my

Tên lửa AIM-9X được lắp trên tiêm kích F/A-18E. Ảnh: Military.com.

Nhìn chung, nhà sản xuất tên lửa không đối không Mỹ thường khoe tỷ lệ diệt mục tiêu (PK) tuyệt vời trong quá trình thử nghiệm và diễn tập bắn đạn thật. Tuy nhiên, chúng lại không chứng tỏ được hiệu suất cao như vậy trong thực chiến.

Chẳng hạn như khi phát triển tên lửa AIM-7 Sparrow vào thập niên 1960-1970. Raytheon tuyên bố nó có tỷ lệ diệt mục tiêu ở mức 80-90%. Thế nhưng khi đưa vào thử nghiệm vận hành, tỷ lệ đó giảm xuống còn 50-60%, mức thấp đến thảm họa trong thực chiến.

Khi được đưa vào thực chiến trong thập niên 1960, phiên bản đầu tiên của AIM-9 chỉ có tỷ lệ PK ở mức 16%, tương đương 29/187 quả trúng mục tiêu, kém hơn dòng AIM-7. Sang thập niên 1970, mẫu AIM-7 chỉ có PK đạt mốc 11%, trong khi AIM-9 là 19%. Trong chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, biến thể AIM-7 mới hơn có tỷ lệ PK 51%, so với 67% của AIM-9.

Chỉ số PK của các loại tên lửa hiện đại như AIM-120 và AIM-9X vẫn được giữ bí mật, dù chúng đã phô diễn khả năng tuyệt vời trong các cuộc diễn tập bắn đạn thật.  Kể từ lần đầu tham chiến trong chiến dịch Bão táp Sa mạc, mẫu AIM-120 AMRAAM đã diệt 6 mục tiêu trong 13 lần khai hỏa ngoài tầm nhìn thị giác, đạt tỷ lệ PK 46%. Tuy nhiên, vụ phóng tên lửa bắn hạ chiếc Su-22 Syria lại diễn ra ở tầm gần.

Cú bắn trượt Su-22 được xem là thất bại gây sốc với công nghệ tối tân trên tên lửa AIM-9X. Mồi bẫy nhiệt lạc hậu từ thời Liên Xô vẫn gây không ít khó khăn cho Mỹ trong những năm gần đây. Trên thực tế, trong thập niên 1980, tên lửa AIM-9P, tiền thân của AIM-9X, thường nhắm vào mồi bẫy nhiệt thay vì mục tiêu thật. 

“Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đưa cho chúng tôi một quả pháo sáng lấy từ cường kích Su-25 bị bắn hạ ở Afghanistan, chúng tôi rút dây cháy chậm để bảo quản. 4 giờ sau, nó hoạt động tốt trên một chiếc MiG-21. Trong lần thử năm 1987, tên lửa AIM-9P đối phó hiệu quả với mồi bẫy của Mỹ, nhưng hoàn toàn bất lực trước mồi bẫy nhiệt của Liên Xô”, John Manclark, chỉ huy Phi đội Đánh giá và Thử nghiệm tinh nhuệ số 4477 của không quân Mỹ giai đoạn 1985-1987, tiết lộ.

cu-ban-truot-su-22-de-lo-diem-yeu-ten-lua-tren-tiem-kich-my-1

Cụm ống phóng mồi bẫy (khoanh đỏ) trên tiêm kích Su-22 Syria. Ảnh: The Drive.

Vụ bắn trượt Su-22 của tên lửa AIM-9X có lẽ cũng tương tự như vậy. Sự việc này một lần nữa cho thấy trong chiến tranh hiện đại, không phải lúc nào vũ khí cũng phát huy được uy lực như quảng cáo, chuyên gia Majumdar nhận định.

Duy Sơn

Tình bạn giữa 5 người đàn ông Mỹ suốt 35 năm qua các bức ảnh

Năm nay, 5 người đàn ông, John Wardlaw, Mark Rumer-Cleary, Dallas Burney, John Molony và John Dickson đánh dấu tình bạn suốt 35 năm giữa họ bằng bức ảnh thứ 8 chụp cùng nhau tại hồ Copco, miền bắc bang California, Mỹ, CNN đưa tin.

Vào năm 1982 khi vừa tốt nghiệp trung học được một năm, 5 chàng trai đến từ Santa Barbara, lúc đó mới 19 tuổi, quyết định tụ tập tại căn nhà gỗ ven hồ Copco. Để lưu giữ kỷ niệm chuyến đi, cả nhóm đã dùng chiếc máy ảnh ống kính 35 mm chụp chung với nhau một kiểu. Đó là bức ảnh đầu tiên trong bộ sưu tập.

“Tôi cảm thấy cực vui vì sau 35 năm chúng tôi có cơ hội tái tạo lại bức ảnh chụp từ năm 1982”, John Dickson nói.

tinh-ban-giua-5-nguoi-dan-ong-my-suot-35-nam-qua-cac-buc-anh

Bức ảnh đầu tiên chụp tại hồ Copco vào năm 1982 với 5 chàng trai từ trái qua phải John Wardlaw, Mark Rumer-Cleary, Dallas Burney, John Molony và John Dickson. Ảnh: CNN.

Đã thành truyền thống, cứ 5 năm một lần, 5 người bạn lại hẹn nhau ở địa điểm cũ hàn huyên, chia sẻ với nhau về cuộc sống và chụp ảnh cùng nhau. Khoảng thời gian 5 năm đủ dài cho những thay đổi lớn trong đời mỗi người. Ba trong số 5 người đàn ông hiện đã kết hôn và Dickson là người đầu tiên được làm bố.

Sau khi kênh CNN đưa tin về tình bạn bền vững giữa 5 người đàn ông, họ bỗng nhiên trở thành người nổi tiếng được công chúng biết tới.

“Chúng tôi hoàn toàn bị sốc, thực sự không ngờ tới, các bức ảnh của chúng tôi xuất hiện khắp nơi trên mạng”, Dickson nói, “Một người bạn sống ở Thụy Điển còn cho biết ảnh của chúng tôi lên trang nhất một tờ báo ở đó”.

“Rồi mọi người email nói họ không thể tin nổi tình bạn giữa chúng tôi kéo dài đến vậy”.

Trong các bức ảnh, tay phải Molony luôn cầm hũ thủy tinh và Rumer-Cleary phải có một chiếc mũ đặt trên đùi. Dù thời gian có khiến họ béo bụng hay rụng tóc, năm nay, 5 người bạn quyết định tái tạo lại chính xác bức ảnh cách đây 35 năm, trong đó có ba người tự tin cởi trần.

Ngoài ra, họ còn duy trì “truyền thống” uống rượu và nghe nhạc rock của Rush và Pink Floyd.

“Trong chuyến đi đầu tiên, chúng tôi không say túy lúy”, Wardlaw nhớ lại, “Ông tôi thích rượu bourbon (một loại whisky chủ yếu được sản xuất từ ngô), sau khi ông mất vào năm 1976, vẫn còn sót lại một ít rượu ở căn nhà gỗ. Và chúng tôi chuyền tay nhau, mỗi người vài ngụm”.

Hiện, 14 chai Razorback dùng để đựng rượu vẫn được cất giữ cẩn thận như biểu trưng cho tình yêu từ người ông quá cố của Wardlaw, người đã xây dựng ngôi nhà gỗ ba phòng ngủ vào năm 1970.

Tình bạn thời trung học

tinh-ban-giua-5-nguoi-dan-ong-my-suot-35-nam-qua-cac-buc-anh-1

Năm nay, họ chụp bức ảnh thứ 8 và cho biết sẽ duy trì truyền thống này cho đến lúc chết. Ảnh: CNN

Wardlaw, năm nay 54 tuổi, kết bạn với Dickson vào năm thứ hai trung học sau một tai nạn. Vào ngày 26/7/1977, khi gia đình Wardlaw đang tham dự lễ hội “Chiến tranh giữa các vì sao” ở trung tâm thành phố Santa Barbara thì một vụ hỏa hoạn xảy ra đã thiêu rụi 250 căn nhà ở khu dân cư Sycamore, trong đó có nhà của Wardlaw.

“Gia đình Dickson cho chúng tôi thuê một căn nhà ngay sát nhà của họ. Thế là John và tôi trở thành bạn”, Wardlaw nhớ lại.

Hàng xóm nói hai chàng trai rất “hợp cạ”, thường xuyên bày trò đánh trận giả, bắt chước các cảnh trong phim viễn tưởng và võ thuật.

Sau đó, Dickson và Wardlaw gặp ba người còn lại trong nhóm ở năm cuối trung học. Sóng gió duy nhất trong tình bạn giữa 5 người đàn ông là khi hai người trong số họ giận nhau khoảng ba tháng sau khi tốt nghiệp trung học.

“Ngoài vụ đó ra thì giữa chúng tôi, chẳng có mâu thuẫn nào kéo dài lâu”, Rumer-Cleary, 53 tuổi, nói.

Hiện, Wardlaw vẫn làm phim và chụp ảnh. Rumer-Cleary là kỹ sư hệ thống và phần cứng máy tính. Hai người đều sống ở Oregon, Portland. Trong khi đó, Burney là giáo viên lớp ba ở California. Molony là nhiếp ảnh gia ở New Orlean. Chỉ có Dickson vẫn sống ở Santa Barbara và điều hành một trang web về du lịch địa phương.

An Hồng

Hình ảnh tiêm kích Mỹ vỡ nát sau khi lật úp trên đường băng

Video được quân đội Mỹ công bố hôm qua cho thấy chiếc tiêm kích F-16D thuộc đội bay biểu diễn Thunderbirds bị vỡ nát do lực va chạm rất mạnh khi máy bay lật úp trên đường băng sân bay quốc tế Dayton ngày 23/6, theo Drive.

Hai phi công bị mắc kẹt trong buồng lái, buộc lực lượng cứu hộ phải cưa đôi chiếc máy bay để đưa họ ra ngoài. Trung sĩ Kenneth Cordova đã được xuất viện ngay sau đó, còn đại úy Erik Gonsalves vẫn đang được điều trị trong bệnh viện do bị thương ờ đầu và chân.

Nguyên nhân tai nạn chưa được công bố, nhưng thời tiết có thể là lý do chính dẫn tới vụ việc. Vào thời điểm máy bay bị lật úp, khu vực quanh sân bay Dayton có giông sét kèm mưa lớn, gió giật với vận tốc gần 40 km/h.

Đây là tai nạn thứ hai của tiêm kích F-16 trong tuần qua. Hôm 22/6, một máy bay F-16 thuộc lực lượng vệ binh quốc gia Mỹ bốc cháy khi đang cất cánh tại sân bay Houston, bang Texas. Phi công kịp phóng ghế thoát hiểm khỏi máy bay. Chiếc F-16 mang theo vũ khí sẵn sàng chiến đấu, buộc nhà chức trách phải sơ tán sân bay trong vòng 6 giờ.

Nguyễn Hoàng

Hành trình bí mật giải mã Triều Tiên của cây bút người Mỹ

hanh-trinh-bi-mat-giai-ma-trieu-tien-cua-cay-but-nguoi-my

Suki Kim ăn mỳ bên ngoài Triển lãm Quốc tế Mùa thu Bình Nhưỡng lần thứ 7. Ảnh: News.com.au

Suki Kim, cây bút người Mỹ gốc Hàn Quốc, đã vào vai một tín đồ Tin lành, dạy tiếng Anh tại Triều Tiên trong 6 tháng. Tuy nhiên, thực tế, mục tiêu cô hướng đến là thu thập thông tin nhằm giải mã những bí ẩn về quốc gia này, theo News.com.au.

Kim cho biết sau khi hoàn thành các trang viết mà về sau được tập hợp lại thành sách, cô luôn buộc tất cả chúng lại cùng những tài liệu khác và vài chiếc USB để mang theo bên mình. Kim xóa sạch mọi hoạt động trên máy tính.

“Giây phút nào tôi cũng cảm thấy sợ hãi”, cô nói. “Tôi tạo nhiều thư mục xếp chồng lên nhau. Nếu họ kiểm tra họ sẽ thấy chúng giống như các ghi chú giảng dạy trên trường. Đấy là lớp vỏ bọc của tôi. Nếu tôi bị phát hiện, không biết hậu quả sẽ thế nào. Nếu danh tính tôi bị bại lộ, có lẽ giờ tôi không còn ngồi đây nữa”.

Kim quyết định chia sẻ những câu chuyện mà cô thu thập ở Triều Tiên sau cái chết của sinh viên Mỹ Otto Warmbier, người bị Triều Tiên giam giữ suốt 17 tháng, được trao trả tự do hôm 13/6 trong tình trạng hôn mê và đã qua đời vào ngày 19/6.

Tổng thống Mỹ Trump chỉ trích Triều Tiên “tàn bạo”, khẳng định ông kiên quyết “ngăn chặn những thảm kịch tương tự”. Bình Nhưỡng trong khi đó phủ nhận ngược đãi, tra tấn sinh viên Warmbier khiến anh tử vong.

“Triều Tiên bắt giữ công dân nước ngoài và gây ra cái chết cho họ, trong trường hợp này là công dân Mỹ đầu tiên. Chúng ta không thể biết chính xác điều gì đã xảy ra”, Kim nói. “Triều Tiên không phải một địa điểm du lịch”.

Mỹ hồi đầu tuần trước thông báo đang cân nhắc việc cấm công dân tới Triều Tiên.

“Tôi nghĩ du lịch không phải vấn đề. Vẫn còn những lý do khác để tới Triều Tiên, chẳng hạn như đồng hành cùng những tổ chức đến giúp đỡ người dân nơi đây, điều đó vẫn nên được thực hiện. Triều Tiên cần nó”, Kim nhấn mạnh.

 Hành trình tới cõi chết của Otto Warmbier.

Giám sát chặt chẽ

Theo Suki Kim, Triều Tiên là một quốc gia mà dường như tất cả mọi thứ đều bị kiểm duyệt, giám sát chặt chẽ. “Mọi thứ bạn nhìn hay nghe thấy đều do chính quyền đưa ra”, Kim nói. “Chỉ có cách hòa nhập, tôi mới có thể trải nghiệm cuộc sống thường ngày ở Triều Tiên”.

Quãng thời gian che giấu thân phận tại Triều Tiên, Kim sống trong một căn cứ quân sự với 270 người lính trẻ. Kim ngày nào cũng dùng bữa cùng họ và xây dựng mối quan hệ thân thiết với họ.

“Mặc dù bị giám sát hoàn toàn, tôi vẫn tìm cách khiến họ bộc lộ suy nghĩ của mình”, Kim cho hay. “Họ không được phép thể hiện rằng mình hiếu kỳ về thế giới bên ngoài. Họ luôn làm việc có tập thể, bận rộn 24/7, thực hiện các phận sự với lãnh đạo tối cao. Họ tham gia những lớp học về lãnh đạo với thông tin lặp đi lặp lại”.

hanh-trinh-bi-mat-giai-ma-trieu-tien-cua-cay-but-nguoi-my-1

Suki Kim trong một lần đứng lớp ở Triều Tiên. Ảnh: Suki Kim

Kim cho biết dù hiếm khi biểu hiện ra mặt nhưng một số người Triều Tiên mà cô có dịp tiếp xúc cũng tò mò về thế giới bên ngoài. “Họ cũng là người, họ còn thông minh, trẻ trung và đầy sức sống nữa”, Kim miêu tả.

Theo Kim, mọi thanh niên Triều Tiên đều có nghĩa vụ gia nhập quân đội. Rất ít học sinh ở đây biết Internet là gì. Các kết nối đều bị khóa, thông tin bị kiểm duyệt.

Khi trở về Mỹ để xuất bản cuốn sách về Triều Tiên hồi năm 2011, Kim cho biết cô còn bị đe dọa.

“Tôi bị đe dọa bởi ngôi trường (nơi Kim làm việc ở Triều Tiên)”, cô nói. “Tôi bị dọa rằng mình sẽ gặp những chuyện tồi tệ và họ gây áp lực buộc tôi phải trao những trang bản thảo trước thời điểm xuất bản. Việc này diễn ra trong một khoảng thời gian”.

“Nó thật sự khó khăn và phải mất cả thập kỷ để nghiên cứu từ khi tôi nảy ra ý tưởng đến lúc hoàn thành cuốn sách. Mỗi bước đi đều đầy chông gai, đáng sợ nhất là quãng thời gian sống ở đó. Và cũng khó khăn không kém là phản ứng dữ dội từ công chúng đúng như dự đoán”, Kim chia sẻ.

Vũ Hoàng

Phát bắn tỉa khiến đặc nhiệm Mỹ ghen tị của xạ thủ Canada

 Những yếu tố ảnh hưởng tới đường bay của đạn bắn tỉa. Video: NRA.

Một xạ thủ thuộc lực lượng đặc nhiệm Canada vừa phá vỡ kỷ lục về phát bắn tỉa xa nhất thế giới, khi hạ gục phiến quân Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Iraq từ khoảng cách 3.540 mét, với viên đạn bay suốt 10 giây trước khi trúng mục tiêu. Quân đội Canada cho biết họ có video và những dữ liệu khác để xác thực cú bắn này.

Chuẩn úy Oliver Cromwell, người từng là lính bắn tỉa trong quân đội Canada suốt 19 năm, cho rằng đây là một kỳ tích khó có thể lặp lại, bởi ngoài kỹ năng của xạ thủ, phát bắn ở khoảng cách xa như vậy còn phụ thuộc rất nhiều yếu tố như hướng gió, góc ngắm, ánh sáng, thậm chí là cả độ cong của Trái Đất. Để làm nên kỳ tích đó, người lính bắn tỉa Canada đã phải trải qua một quá trình huấn luyện dài hơi và gian khổ, theo Vox.

Cromwell cho biết để trở thành lính bắn tỉa, quân nhân Canada sẽ phải trải qua khóa huấn luyện bắn tỉa cơ bản. Nhưng trước khi được tham gia chương trình huấn luyện này, họ bắt buộc phải tốt nghiệp khóa trinh sát cơ bản.

Lính bắn tỉa Canada thường được chia làm ba cấp độ, gồm bắn tỉa cơ bản, tổ trưởng tổ bắn tỉa và sau đó là bắn tỉa cấp cao, mỗi cấp độ đòi hỏi họ tham gia các khóa huấn luyện với thời gian khác nhau. Chương trình huấn luyện này thường kéo dài 8-10 tuần mỗi khóa, chủ yếu tập trung vào các kỹ năng và trình độ mà người lính bắn tỉa ở mỗi cấp cần có.

Tuy nhiên, Cromwell cho biết ngay cả trong chương trình huấn luyện cấp cao, lính bắn tỉa Canada cũng không thường xuyên tập bắn ở khoảng cách 3,5 km. “Ở khoảng cách xa thế này, có rất nhiều yếu tố sai sót có thể ảnh hưởng đến phát bắn. Chúng tôi không thích thực hiện những phát bắn có độ sai sót lớn như thế”, Cromwell nói.

Ông cho biết lính bắn tỉa thông thường sẽ tìm mọi cách tiếp cận mục tiêu gần nhất có thể để khai hỏa. “Nếu nhiệm vụ yêu cầu phải nổ súng, chúng tôi sẽ cố gắng áp sát mục tiêu càng gần càng tốt mà vẫn đảm bảo được bí mật và an toàn”.

phat-ban-tia-khien-dac-nhiem-my-ghen-ti-cua-xa-thu-canada

Lính bắn tỉa Canada luyện tập. Ảnh: Canadian Army

Theo suy đoán của Cromwell, người lính đặc nhiệm trên nhiều khả năng đang thực hiện nhiệm vụ cảnh giới từ xa cho đồng đội của mình, nhằm đảm bảo an toàn cho một khu vực hoặc một đơn vị nhất định. Anh này rất có thể đã phát hiện mối đe dọa từ phiến quân IS có thể khiến đồng đội gặp nguy hiểm, nên đã quyết định thực hiện phát bắn từ khoảng cách xa như vậy.

Ông khẳng định việc diệt mục tiêu bằng súng bắn tỉa từ khoảng cách 3,5 km là nhiệm vụ vô cùng khó khăn, gần như không tưởng với phần lớn các xạ thủ. Người lính bắn tỉa phải tính toán rất nhiều yếu tố, bởi viên đạn phải bay mất 10 giây mới tới được mục tiêu. Trong 10 giây đó, rất nhiều thứ có thể xảy ra ảnh hưởng đến quỹ đạo đường đạn.

Gió là yếu tố lớn nhất mà xạ thủ bắn tỉa phải tính đến. Ở khoảng cách gần, hướng gió không tác động quá nhiều đến đường bay của viên đạn, nhưng ở cự ly 3,5 km, những cơn gió thổi ngang hoàn toàn có thể khiến viên đạn bay chệch mục tiêu.

Anh ta còn phải ước tính chênh lệch độ cao giữa vị trí bắn tỉa của mình với mục tiêu để có những điều chỉnh góc chếch phù hợp. Việc nằm bắn trên vỉa hè sẽ rất khác so với bắn từ cửa sổ nhà cao tầng hay trên một chạc cây.

Tuy nhiên, Cromwell cho rằng trong phát bắn đầy khó khăn này, tỷ lệ may rủi chỉ là khoảng 5-10%, còn kỹ năng của xạ thủ chiếm tới 90-95%. Ông khẳng định các đặc nhiệm bắn tỉa của Canada đều có kỹ năng rất tốt, không có chuyện họ “ăn may” ở phát bắn kỷ lục như vậy.

Mặc dù chưa biết danh tính người lính bắn tỉa thực hiện phát bắn kỷ lục này, Cromwell nói rằng ông rất tự hào khi quân đội Canada sản sinh ra một kỳ tài như vậy. “Chương trình huấn luyện của chúng tôi được thiết kế để giúp các xạ thủ bắn tỉa phát huy hết tài năng. Chúng tôi là những bậc thầy trong lĩnh vực của mình”, ông khẳng định.

Khi thực hiện các phát bắn, người lính bắn tỉa phải luôn tuân thủ các nguyên tắc xạ kích mà họ đã được huấn luyện và luyện tập ngay từ khi mới vào quân ngũ. Lính bắn tỉa ngày nay được hỗ trợ bởi rất nhiều hệ thống hiện đại, chẳng hạn như ống ngắm quang học 16x, máy tính đường đạn tích hợp trong ống ngắm, đạn và súng đặc biệt chuyên dùng cho bắn tỉa, nhưng những kỹ năng xạ kích cơ bản vẫn là yếu tố tạo nên thành bại trong mỗi phát bắn.

Người đóng vai trò quan trọng thứ hai trong phát bắn này chính là trợ thủ của lính bắn tỉa. Cromwell cho rằng khi bắn mục tiêu ở cự ly xa hơn 400-500 mét, trợ thủ chính là người có khả năng đưa viên đạn trúng đích.

Kỹ năng của xạ thủ là lấy và duy trì đường ngắm một cách ổn định nhất, sau đó kéo cò theo đúng những quy tắc đã học, phát đạn nào cũng như vậy. Điều thay đổi duy nhất ở đây chính là tình huống, môi trường xung quanh xạ thủ, những yếu tố chỉ có thể được xác định bởi trợ thủ.

 Xạ thủ ngắm mục tiêu ở khoảng cách 3.400 mét. Video: Lobaev Arms.

Trợ thủ chính là người thông báo cho xạ thủ hướng gió, tốc độ gió ra sao, cần phải điều chỉnh đường ngắm về phía nào để bù tốc độ gió và viên đạn đã trúng vào đâu sau phát bắn thứ nhất để có sự điều chỉnh kịp thời.

Trợ thủ bắn tỉa thường được trang bị kính ngắm mạnh hơn khả ống ngắm trên súng của xạ thủ. Với kính ngắm này, trợ thủ có thể thấy đường bay của viên đạn tốt hơn rất nhiều so với xạ thủ bắn tỉa.

Cromwell cũng dự đoán rằng thành tích kỷ lục mà xạ thủ Canada vừa ghi được sẽ khiến nhiều đồng nghiệp trên chiến trường Iraq phải ghen tị, đặc biệt là các tay súng bắn tỉa Mỹ. Trong 5 kỷ lục bắn tỉa diệt mục tiêu xa nhất thế giới hiện nay, xạ thủ Canada xếp ở vị trí thứ nhất, thứ ba, thứ tư, xạ thủ Anh ở vị trí thứ hai, trong khi xạ thủ Mỹ xếp cuối cùng.

“Tôi sẽ chúc họ may mắn, bởi bạn biết đấy, các xạ thủ bắn tỉa Mỹ sẽ tìm mọi cách để thực hiện thành tích tương tự, hoặc phá kỷ lục đó”, Cromwell nói.

Trí Dũng

Đại sứ Nga tại Mỹ có thể bị triệu hồi

Tổng thống Mỹ Donald Trump bắt tay với Sergey Kislyak, Đại sứ Nga tại Washington. Ảnh: Tass

Tổng thống Mỹ Donald Trump bắt tay với Sergey Kislyak, Đại sứ Nga tại Washington. Ảnh: Tass

Hội đồng Doanh nghiệp Mỹ – Nga dự kiến tổ chức tiệc chia tay cho ông Sergey Kislyak vào ngày 11/7, BuzzFeed dẫn ba nguồn tin giấu tên am hiểu sự kiện cho biết. Bữa tiệc được cho là sẽ diễn ra tại khách sạn St. Regis, cách Nhà Trắng chỉ hai tòa nhà. 

Ông Kislyak làm đại sứ Nga tại Mỹ từ năm 2008. Trước khi báo đưa tin này, có thông tin ông Kislyak, 66 tuổi, sẽ được giao chức vụ khác, có thể làm việc tại Liên Hợp Quốc. Nếu được xác nhận, việc ông trở về Nga sẽ chấm dứt 10 năm ông làm đại sứ tại Mỹ. Nga chưa phản hồi thông tin về ông Kyslyak. 

Ông Kislyak là một chính trị gia chủ chốt trong cuộc điều tra của Mỹ về việc Nga can thiệp bầu cử tổng thống năm 2016. Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đang xem xét các cuộc gặp giữa ông này và nhiều thành viên thuộc đội của Donald Trump trước khi ông nhậm chức tổng thống. 

Trong vài tháng qua, một số người thân cận với Tổng thống Trump, bao gồm con rể Jared Kushner, Bộ trưởng Tư pháp Jeff Sessions được xác định đã gặp ông Kislyak. Mike Flynn, cựu cố vấn an ninh quốc gia của ông Trump, cũng phải từ chức khi có thông tin ông nhiều lần trao đổi với Kislyak.

Tuy nhiên, Michael McFaul, người giữ chức đại sứ Mỹ tại Nga từ năm 2012 – 2014 cho rằng công việc của ông Kislyak là “tiếp xúc càng nhiều càng tốt với giới chức, cũng như ủng hộ các chính sách của chính phủ ông”.

“Ông ấy luôn làm cả hai việc rất hiệu quả. Về sự tham gia trong chính trị, cá nhân tôi tin ông không vượt bất cứ giới hạn nào”, McFaul cho biết. 

Trọng Giáp

Đại sứ Mỹ: ‘Chính quyền Trump cam kết tiếp tục hỗ trợ an ninh biển cho Việt Nam’

dai-su-my-chinh-quyen-trump-cam-ket-tiep-tuc-ho-tro-an-ninh-bien-cho-viet-nam

Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius. Ảnh: Giang Huy

Ông Osius trao đổi với VnExpress về định hướng hợp tác giữa Việt Nam và Mỹ sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có chuyến thăm chính thức Mỹ tháng trước.

Đại sứ đánh giá gì về chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc?

– Đó là một chuyến thăm rất thành công, được chuẩn bị tốt và thực hiện tốt. Mặc dù chuyến thăm diễn ra không lâu sau khi Tổng thống Trump gửi thư mời, nhưng thực ra chúng tôi đã bắt tay vào chuẩn bị từ trước đó rất lâu.

Phó thủ tướng Việt Nam Phạm Bình Minh, Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc đã đến Washington DC để trao đổi với chúng tôi, vạch rõ những yếu tố nào là thực chất trong chuyến thăm. Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Phạm Quang Vinh nỗ lực tiếp cận chính quyền mới của Tổng thống Trump ngay từ tháng 12 năm ngoái, có thể là vào tháng 11, sau khi ông Trump đắc cử. 

Việc Thủ tướng Việt Nam là lãnh đạo đầu tiên trong ASEAN đến thăm Mỹ là điều khá thích đáng. Việt Nam là nước rất quan trọng về mặt chiến lược ở Đông Nam Á, chúng ta đã phát triển mối quan hệ đối tác mạnh mẽ trong những năm gần đây. 

So với chuyến thăm Mỹ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng năm 2015, chuyến thăm này của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là một sự tiếp nối những gì Việt – Mỹ đang xúc tiến hợp tác. Hai bên đã cam kết tiếp tục tăng cường để bảo đảm hoà bình trong khu vực, nhấn mạnh đến hợp tác về thương mại, môi trường, y tế, trao đổi giáo dục, gìn giữ hoà bình từ năm 2013, khi Chủ tịch nước Việt Nam khi đó là Trương Tấn Sang cùng Tổng thống Mỹ Barack Obama thiết lập quan hệ Đối tác toàn diện giữa hai nước. Những dấu mốc này cho thấy một sự tiếp diễn hơn là một sự thay đổi trong quan hệ hai nước.  Đó là trạng thái tự nhiên của mối quan hệ Đối tác toàn diện.

Việc chuẩn bị cho chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

– Tổng thống Mỹ Donald Trump có thăm chính thức Việt Nam khi đến dự APEC vào cuối năm nay không thưa ông?

– Tổng thống Mỹ đã hoan nghênh việc Việt Nam mời ông đến dự hội nghị cấp cao Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) trong tuyên bố chung khi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đến thăm.

Việc thực hiện chuyến thăm song phương và đa phương cùng lúc có thể diễn ra, nhưng không nhất thiết phải đến nhiều thành phố để có các nhân tố này. 

Tôi cho rằng điều thực sự có ý nghĩa ở đây là Tổng thống Trump cam kết đến thăm Việt Nam ngay trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ. Tôi trông đợi có cả yếu tố song phương và đa phương trong dịp này. Vẫn còn quá sớm để nói chính xác Tổng thống Mỹ sẽ thăm chính thức Việt Nam hay không, nhưng ông ấy sẽ đến đây vào tháng 11. 

– Trước chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam, Mỹ đã bàn giao cho Việt Nam tàu tuần duyên trọng tải cao, điều này có ý nghĩa như thế nào?

– Tàu tuần duyên này cũng là một phần trong gói hỗ trợ an ninh trị giá 18 triệu USD mà chính quyền của Tổng thống Obama tuyên bố năm 2015.  

Chúng tôi có thể thực hiện việc chuyển giao tàu tuần duyên lớp Hamilton cho Việt Nam sau khi Mỹ tuyên bố tuyên bố dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam năm ngoái. Tàu sẽ đến Việt Nam trong vài tháng tới.

Bên cạnh đó, Mỹ cũng đã bàn giao cho Việt Nam 6 xuồng tuần tra hôm 22/5. Chúng tôi dự kiến có 4 lần bàn giao, mỗi lần có 6 xuồng dành cho 4 Vùng Hải quân Việt Nam. Đợt thứ hai sẽ diễn ra sớm. 

Washington hiện chưa kết thúc năm tài khoá 2017 và vẫn đang bàn ngân sách cho 2018. Nhưng điều tôi biết chắc chắn là trong Quốc hội Mỹ có sự ủng hộ về tăng hợp tác an ninh với Việt Nam. Điều cần quan tâm ở đây là Việt Nam cần gì và chúng tôi có thể hỗ trợ gì. Khi hai bên xác định điều đó, tôi tin là chúng ta có thể tìm ra cách để xúc tiến tiếp theo.

Tôi khẳng định chính quyền mới của Mỹ cam kết tiếp tục hỗ trợ an ninh cho Việt NamChúng tôi cũng vui mừng về nhịp độ hợp tác phù hợp với Việt Nam, không có gì là vội vàng cả. Đó là quan hệ lâu dài mà chúng ta cùng quan tâm.

Đại sứ Mỹ nói về cam kết của chính quyền mới về hỗ trợ an ninh cho Việt Nam

– Ông bình luận gì khi đến nay Tổng thống Trump vẫn chưa công bố chính sách thay thế khi chấm dứt chính sách Xoay trục châu Á?

– Không quá quan trọng việc Mỹ gọi tên chính sách là gì, thực tế chúng tôi có lợi ích cơ bản ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Khi có lãnh đạo mới lên nắm quyền, chính sách của Mỹ thường thay đổi, nhưng lợi ích vẫn khá là nhất quán ở khu vực này. 

Ở Capitol Hill (Quốc hội Mỹ), khi tôi trao đổi với đại diện đảng Dân chủ hay Cộng hoà, tất cả đều tin rằng tương lai của Mỹ gắn chặt với tương lai châu Á. Mỹ sẽ tiếp tục can dự sâu ở khu vực này. Mỹ sẽ tiếp tục tăng cường và làm sâu sắc quan hệ với các đối tác ở châu Á trong những năm tới. Washington vẫn cam kết đảm bảo các đối tác có đủ năng lực để cùng bảo đảm tự do hàng hải, tự do hàng không và tuân thủ Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc (UNCLOS).

– Chính sách của Mỹ là thế nào khi Trung Quốc đang dựng lên ở Biển Đông các cơ sở hạ tầng quân sự?

– Mỹ sẽ tiếp tục điều máy bay và tàu đến hoạt động ở bất cứ nơi nào luật quốc tế cho phép, gồm cả Biển Đông. Đây là tuyến hàng hải chính trên thế giới, không ai có thể bị đe doạ hay bị bắt nạt, mọi nước phải tuân thủ theo luật quốc tế. Lợi ích của chúng ta là đảm bảo tự do trên biển và trên không. Mỹ có lợi ích sống còn trong bảo đảm tự do hàng hải, chúng tôi đã bảo vệ điều đó trong suốt lịch sử của mình.

Về vấn đề Trung Quốc quân sự hoá ở Biển Đông, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson đã nói rất rõ rằng việc này không mang lại lợi ích của nước nào, không vì hoà bình của khu vực. Tôi chưa rõ khi nào Mỹ sẽ có chuyến tuần tra bảo vệ tự do hàng hải (FONOP) tiếp theo nhưng tôi trông đợi Washington sẽ thực hiện trên cơ sở thường kỳ, như đã làm trước đây.

– Việt Nam và Mỹ sẽ hợp tác về thương mại ra sao sau khi Mỹ rút khỏi TPP?

– Hiện Mỹ là nước có thâm hụt thương mại với Việt Nam, do đó hai bên nhất trí bàn luận việc tìm ra giải pháp. Khi có thâm hụt thương mại thì có hai cách giải quyết, Việt Nam hoặc giảm xuất khẩu vào Mỹ hoặc nhập nhiều hàng từ Mỹ hơn để có thương mại cân bằng.

Tuy nhiên, giải pháp tăng nhập hàng Mỹ có lợi hơn là giảm xuất khẩu. Việt Nam có thể nhập các công nghệ về năng lượng sạch từ Mỹ, gồm công nghệ năng lượng gió, mặt trời. Như thế, Việt Nam vẫn có thể xuất hàng sang Mỹ và đa dạng hoá được nguồn năng lượng với chi phí thấp.

Về Hiệp định tự do thương mại song phương (FTA), Việt – Mỹ hiện chưa bàn đến. Trong chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đến Mỹ vừa qua, ông và Tổng thống Trump đã bàn về TIFA (Thoả thuận khung đầu tư thương mại). Một số đại diện của văn phòng thương mại Mỹ sẽ đến Việt Nam trong tuần này để bàn bạc cụ thể hơn về vấn đề rào cản thương mại.

Theo Sứ quán Mỹ tại Hà Nội, sau khi Mỹ bàn giao tàu tuần duyên lớp Hamilton cho Cảnh sát biển Việt Nam hôm 25/5, 86 thủy thủ của tàu CSB 8020 (tên mới của tàu sau khi được bàn giao cho Việt Nam) đang tham gia chương trình đào tạo tại Hawaii kéo dài đến tháng 11. Đây là tàu lớn nhất của Cảnh sát biển Việt Nam.

Một Cơ sở sửa chữa bảo dưỡng tàu Cảnh sát biển Việt Nam đã được xây tại Vùng 2 và dự kiến sẽ có thêm các cơ sở như vậy cho các Vùng Cảnh sát biển khác.

Việt Anh

(Video: Tiến Đạt) 

Giáo sư Mỹ bị sa thải vì nói Otto Warmbier đáng chết

giao-su-my-bi-sa-thai-vi-noi-otto-warmbier-dang-chet

Otto Warmbier, sinh viên Mỹ tử vong sau khi được Triều Tiên thả. Ảnh: Reuters

Katherine Dettwyler, nữ giáo sư nhân học 62 tuổi, gọi Otto Warmbier là “một sinh viên Mỹ da trắng, giàu, được nuông chiều quá mức và ngốc nghếch, đã gặp phải chính xác điều cậu ta đáng phải bị”, sau khi Warmbier tử vong ở tuổi 22, theo Daily Caller.

“Đại học Delaware xin thông báo rằng Katherine Dettwyler, người đã làm phụ giảng ở đây vào mùa xuân, sẽ không được tiếp tục giảng dạy tại trường trong tương lai”, các lãnh đạo trường ngày 25/6 ra tuyên bố và nhấn mạnh họ không đồng quan điểm với Dettwyler.

Warmbier bị bắt tại Triều Tiên vào đầu năm 2016 sau khi anh này bị cáo buộc ăn cắp biểu ngữ tuyên truyền trong khách sạn ở Bình Nhưỡng. Warmbier bị kết án 15 năm lao động khổ sai ở Triều Tiên. Sau 17 tháng, Warmbier được đưa về Mỹ trong tình trạng hôn mê và qua đời ngày 19/6.

Hành trình mất đi sinh mệnh của Otto Warmbier. Video: WSJ/Reuters

Thiếu nữ rơi từ đu quay ở Mỹ

Thiếu nữ bị trượt người khỏi cabin của chiếc đu quay di chuyển chậm vào tối 24/6 tại Queensbury, New York, văn phòng của cảnh sát trưởng hạt Warren cho biết, theo NYPost.

Cổ thiếu nữ bị vướng vào thanh kim loại vốn dùng để giữ an toàn cho khách, cô bé treo lơ lửng người trên không trung ở độ cao hơn 7,5 m. Người điều hành đã cho đu quay ngừng hoạt động.

Đứa trẻ ngồi cùng cabin với thiếu nữ hét lên: “Giúp chị ấy, giúp chị ấy với! Chị ấy không thở được!”, nhân chứng Loren Lent kể lại.

Khoảng 8 đến 10 người tập trung ở bên dưới để đỡ cô bé. “Họ sẽ đỡ được cháu, cháu cứ buông tay ra đi”, Lent nói.

Thiếu nữ cuối cùng thả mình xuống vòng tay của những người chờ đợi bên dưới và được đưa đến bệnh viện. Cô bé không bị thương nặng.

Thiếu nữ được xác định đến từ Greenwood, Delaware, 14 tuổi. Hiện không rõ vì sao em lại gặp tình huống như vậy. Các nhà điều tra và nhân viên công viên giải trí đã kiểm tra cabin mà cô bé ngồi và xác định tất cả thiết bị an toàn vẫn nguyên vẹn và hoạt động tốt.

Phương Vũ

Tham vọng chế tạo tàu sân bay trên không bất thành của Mỹ

 Máy bay B-36 thả tiêm kích con F-84 trong thử nghiệm AAC.

Tàu sân bay Mỹ có thể triển khai chiến đấu cơ trên khắp thế giới, nhưng việc tấn công thọc sâu trong đất liền đòi hỏi nhiều khí tài hỗ trợ không phải lúc nào cũng sẵn sàng triển khai, chẳng hạn như máy bay tiếp dầu. Để giải quyết vấn đề này, quân đội Mỹ từng nhiều lần tìm cách chế tạo tàu sân bay trên không (AAC), theo WATM.

Chuyên gia quân sự Ian D. Costa cho rằng AAC là một máy bay lớn có thể đưa các tiêm kích đến gần khu vực thực hiện nhiệm vụ. Ban đầu, Mỹ thực hiện dự án Fighter Conveyor nhằm đưa một tiêm kích F-84 vào bên trong bụng oanh tạc cơ B-36 rồi phóng ra trên không để tiến hành trinh sát. Tuy nhiên, sự ra đời của máy bay do thám U-2 khiến dự án này bị hủy sau 4 năm thử nghiệm. 

tham-vong-che-tao-tau-san-bay-tren-khong-bat-thanh-cua-my

Máy bay B-36 thả tiêm kích F-84 từ dưới bụng. Ảnh: WATM.

Tập đoàn Lockheed đề xuất chế tạo tàu bay mẹ chạy bằng năng lượng hạt nhân với phi hành đoàn 850 người, có khả năng ở trên không hơn 40 ngày. Năm 1973, không quân Mỹ quyết định phát triển theo hướng đơn giản hơn.

Vào thời điểm đó, Boeing 747 là máy bay dân dụng lớn nhất thế giới, có thể chở lượng hành khách và hàng hóa rất lớn ở khoảng cách xa. Quân đội Mỹ cho rằng máy bay lớn như vậy có thể hoán cải thành tàu sân bay trên không, mang theo một biên đội tiêm kích bên trong.

Dự án AAC yêu cầu tháo bỏ toàn bộ nội thất máy bay Boeing 747-200, thay thế bằng một nhà chứa hai tầng dành cho tiêm kích cỡ nhỏ. Để tăng tầm hoạt động cho chiến đấu cơ, AAC có thể tiếp dầu cho chúng bằng cần tiếp liệu ở phía đuôi. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, những chiến đấu cơ này sẽ bay phía dưới chiếc 747-200, được thu hồi và đưa vào nhà chứa trong thân nhờ cơ cấu đặc biệt.

Tàu AAC cũng có một kho chứa nhiên liệu, phụ tùng thay thế và vũ khí cho các chiến đấu cơ nhỏ. Nó còn có khu ở cho phi hành đoàn, cũng như một phòng khách nhỏ cho phi công nghỉ ngơi giữa những lần xuất kích. Dự án này được đánh giá là có tính khả thi, không quân Mỹ tỏ ra hứng thú theo đuổi, nhất là trong bối cảnh cho rằng tàu sân bay thông thường của hải quân sẽ trở nên lạc hậu vào năm 2000.

tham-vong-che-tao-tau-san-bay-tren-khong-bat-thanh-cua-my-1

Thiết kế phiên bản Boeing 747 AAC dành cho không quân Mỹ. Ảnh: WATM.

Tuy nhiên, dự án này bị hủy khi việc nghiên cứu phát triển chiến đấu cơ cho AAC không đem lại kết quả. Một biến thể máy bay cảnh báo sớm của AAC được đề xuất, nhưng cũng bị đình chỉ, khiến tham vọng chế tạo tàu sân bay trên không của Mỹ tan thành mây khói.

Duy Sơn